Phong Hoa cùng Tử Mặc thu thập xong hành lý, Tần Hạo đã chuẩn bị tốt ngựa cho họ. Hai người mới ra đến cửa liền nhìn thấy Đồng Hoà Vương ngồi trên lưng ngựa, bình tĩnh nhìn bọn họ.
"Thiếu Minh, huynh làm gì ở đây?" Tử Mặc ngạc nhiên hỏi. Đồng Hoà Vương – An Thiếu Minh vận một thân trang phục đơn giản, giống như muốn đi xa.
"Bạch tỷ tỷ cùng huynh đệ gặp khó khăn, ta sao có thể đứng nhìn!" Thiếu Minh mỉm cười.
"Huynh làm sao biết mà đến đây?"Tử Mặc khó hiểu hỏi.
"Nhị ca nói cho ta biết, ta đương nhiên phải tới!" Thiếu Minh cười hì hì vỗ bảo kiếm bên hông "Bạch tỷ, cho ta đi theo làm kẻ hầu của người, tuỳ người sai đi !"
Tử Mặc cùng Phong Hoa nhìn nhau, sau đó hiểu ý mỉm cười gật đầu.
Một hàng ba người, cứ như thế rời khỏi thành, đi Dược Ẩn tộc thần bí khó lường.
Cùng lúc đó, ở Đa Bạch Quốc, tại Chu Tước Thánh điện đã xảy ra một sự việc.
Chu Tước Thánh điện.
Phía sau điện có một căn phòng đơn sơ. Chu Tước thánh giả mắt nhắm chặt ngồi sếp bằng trên đệm.
Giờ phút này nàng không phải một thân diễm lệ trang phục như lúc xuất hiện ở Đông Mộc nữa, mà là một thân trang phục đơn giản, không khỏi khiến cho người ta ngạc nhiên.
Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, một người cung kính cúi đầu nói "Thánh giả đại nhân, nên ăn cơm."
"Để đó." Chu Tước thánh giả lạnh lùng mở miệng, không thèm nâng mắt.
Cửa bị mở ra, một giỏ đồ ăn được mang vào không một tiếng động, rồi cưả lại đóng trở lại.
Thanh âm ngoài cửa biến mất, Chu Tước thánh giả chậm rãi mở mắt. Ánh mắt nhìn qua giỏ đồ ăn, trong mắt nhất thời bắn ra âm ngoan và oán giận. Lại nhớ tới chuyện hơn một tháng trước.
Chuyện xảy ra một tháng trước, khi ngũ quốc tranh đấu, sáu vị trưởng lão đều đang bế quan. Khi biết Thanh Long thánh giả xuất hiện ở Đông Mộc quốc, nàng chạy tới Đông Mộc quốc bằng cách nhanh nhất, muốn điều tra được mục đích của Thanh Long thánh giả. Vì muốn Thanh Long thánh giả lưu lại, nàng đành phải ở Đông Mộc quốc tổ chức ngũ nước tranh đấu. Nhưng cái gì cũng không điều tra được khi ngũ quốc tranh đấu chấm dứt, Thanh Long thánh giả về nước.
Chu Tước thánh điện gởi một phong thư hoả tốc triều hồi, là đại trưởng lão gửi đến, gọi nàng về thánh điện chịu phạt. Trở về thánh điện, sáu vị trưởng lão nổi giận, nguyên nhân là bởi vì nàng tự quyết định thời gian địa điểm, quy tắc của ngũ quốc tranh phách.
"Ngươi nghĩ cái gì vậy? Tự tiện quyết định cho một đám tiểu hài tử luận võ quyết định nước đứng đầu sao?" Đại trưởng lão nghiêm khắc quát lớn.
"Ngươi làm cho chúng ta thật thất vọng. Qua loa quyết định vị trí của từng nước."
" Uy nghi của thánh điện đâu? Làm việc mà không biết nghĩ à."
Cuối cùng sáu vị trưởng lão quyết định xử phạt Chu Tước thánh giả là cấm túc ba tháng không được ra ngoài. Ba tháng không cho phép nhúng tay vào việc của thánh điện, không cho gặp bất kỳ ai.
Chu Tước thánh giả nhìn giỏ cơm, ánh mắt càng âm ngoan(âm độc). Nàng là Chu Tước thánh giả, được Chu Tước thánh thú chọn, vì sao còn bị một đám lão già quản chế. Đám lão bất tử kia, luôn có một vẻ cao cao tai thượng, tự cho là đúng. Vì sao phải có bọn họ? Chẳng phải, mình mới là chủ nhân của Chu Tước thánh điện sao, mọi chuyện phải là do mình quyết định mới đúng.
Trưởng lão, trưởng lão… một đám lão già bất tử, một ngày nào đó phải diệt trừ hết, không lưu lại một kẻ nào.
Đôi mắt của Chu Tước thánh giả càng phát ra lạnh lẽo vô cùng.
Đa Bạch quốc.
Một nhà Tần tướng quân, hài cốt Tần Môn Ngọc chưa lạnh, Tần gia lại bị diệt môn. Một nhà hơn mười người, không một ai sống sót.
Theo lẽ thường, thảm kịch đó sẽ khiến cho người ta thương cảm, nhưng ở Đa Bạch quốc, mọi người đều vỗ tay vui mừng. Đơn giản vì Tần gia luôn ỷ thế hiếp người, Tần Môn Ngọc tính tình bạo ngược, thủ đoạn tàn nhẫn luôn làm người ta giận sôi.
Phụ thân hắn kêu căng ngang ngược, tính tình tàn bạo, ức hiếp quan viên, mọi người giận mà không dám nói.
Mẫu thân hắn là một người đàn bà chanh chua, trên đường nếu thấy người nào mặc trang phục giống mình sẽ lệnh cho thủ hạ đi xé rách quần áo của đối phương. Tiếng xấu cả nhà Tần phủ đã lan rộng khắp kinh thành Đa Bạch quốc. Tần gia bị diệt môn, khiến lòng người vui vẻ. Mọi người đều nói là do Tần gia bình thường làm ác nhiều, bị kẻ thù mời cao nhân đến báo thù.
Đa Bạch hoàng đế là người duy nhất vô cùng tức giận, Tần gia mất, làm cho hắn tổn thất một trợ lực lớn nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!