"Nương thật là, như thế nào còn chưa đến?" Bạch Tử Mặc lo lắng dậm chân, nhíu mày nhìn xung quanh.
"Chúng ta đi vào trước đi. Có lẽ nương đi ngang qua Thiên Bảo các lại nhìn trúng cái gì. Nương thích nhất là trang sức mà." Bạch Linh Khê đứng một bên nhỏ nhẹ ôn nhu an ủi. Nương đương nhiên sẽ không đến, đáy lòng Bạch Linh Khê cười lạnh. Bạch Phong Hoa, chỉ cần ngươi vừa chết, nương sẽ trở lại. Khi đó, nương chỉ biết một nữ nhi là ta!
"Cũng đúng, nương có đôi khi cũng như thế ." Bạch Tử Mặc vò đầu, nói Tiết Nhu Nhi sẽ phá sản cũng không phải không có lý, Tiết Nhu Nhi thực thích châu báu trang sức, thường xuyên đi Thiên Bảo các mua này nọ, nàng cái gì cũng không ham, chỉ ham châu báu. Tiết Nhu Nhi dịu dàng xinh đẹp lại ham châu báu, nói ra thật làm cho người ta cảm thấy kinh ngạc… Bởi vì nàng thoạt nhìn hào phóng cao quý, lại thích những tục( phàm tục ) vật.
Rất nhiều lúc Bạch Hận Thủy đối với sở thích của phu nhân là vừa tức vừa buồn cười, nhưng đều sủng nịch đem bổng lộc giao cho nàng tùy tiện mua. Cũng may Bạch gia rất giàu có nên đây đều không là vấn đề.
Bạch Phong Hoa hơi hơi nhíu mi nhìn cửa càng ngày càng nhiều xe ngựa, trong lòng càng ngày càng bất an. Cho dù nương thích châu báu, nhưng nàng có chừng mực, mỗi một năm vào thời gian khảo hạch nàng đều phi thường coi trọng, nhất định sẽ đến đúng giờ, không có lý nào năm nay lại đi muộn "Tỷ, nếu không, chúng ta đi vào trước? Cũng sắp khảo hạch rồi. Nói không chừng khi chúng ta khảo hạch nương sẽ tới."
Bạch Tử Mặc lên tiếng.
"Các ngươi đi vào trước, ta trở về xem." Bạch Phong Hoa thủy chung không yên lòng, để cho Bạch Tử Mặc bọn họ đi vào trước, mình thì chuẩn bị về nhà một chuyến. Trong lòng nàng hiểu được, nương không có khả năng ở Thiên Bảo các mua đồ. Bạch Linh Khê nói có chút không thích hợp. Nhiều năm qua như vậy, chẳng lẽ nàng còn không biết tính tình nương? Nương làm sao có thể vì mua châu báu mà chậm trễ kì khảo hạch của bọn họ? Tuyệt đối không có khả năng!
Bạch Linh Khê biểu hiện có chút khác thường… "Nhưng là, còn cuộc khảo hạch của Phong Hoa. Muội không cùng đi vào sao? Vạn nhất bỏ qua kì khảo hạch này thì làm sao bây giờ?" Bạch Linh Khê ở phía sau rất lo lắng nói.
"Ta cần khảo hạch sao?" Bạch Phong Hoa hơi hơi quay đầu, liếc Bạch Linh Khê, lạnh lẽo lại ngạo nghễ hỏi.
Bạch Linh Khê nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Phong Hoa, trong lòng căng thẳng, tiếp theo nghe Bạch Phong Hoa hỏi, đầu tiên là cứng lưỡi, sau là tức giận cùng ghen tị. Đúng vậy, thực lực hiện tại của Bạch Phong Hoa toàn bộ kinh thành đều biết, nàng căn bản không cần phải khảo hạch! Bát cấp chiến khí, bát cấp chiến khí! Nghĩ đến đây, trong lòng Bạch Linh Khê lại khó chịu.
"Đúng vậy. Tỷ tỷ của ta cần khảo hạch ư? Đây không phải chuyện khôi hài sao?" Bạch Tử Mặc khịt mũi cười lạnh một tiếng nói. Hắn thực chán ghét người giả vờ giả vịt như Bạch Linh Khê, cả ngày giả bộ hòa khí làm đại tỷ tỷ, hắn thế nào cũng thấy mỗi tiếng nói cử động của nàng đều là giả tạo, giả đến mức làm cho người ta muốn nôn.
"Ha ha, thật ra, Phong Hoa căn bản là không cần khảo hạch, vậy ngươi nhanh đi tìm mẫu thân đi, có lẽ nương còn trong Thiên Bảo các." Bạch Linh Khê đè lại điên cuồng ghen tị trong lòng, trên mặt ngượng ngùng cười cười nói. Nghe Bạch Tử Mặc bên cạnh hát đệm, trong lòng Bạch Linh Khê nổi lên một cơn giận dữ, nhưng cố tình không biểu hiện ra ngoài. "Tỷ tỷ của ta" ba chữ vô hình này thật làm nàng bị thương, trong mắt Bạch Tử Mặc, chỉ có Bạch Phong Hoa mới là tỷ tỷ.
Mà nàng, thủy chung vẫn là người ngoài.
"Tử Mặc, các ngươi đi vào trước, ta đi một chút sẽ trở lại." Bạch Phong Hoa cũng không vô nghĩa, một cái lắc mình liền đi ra ngoài.
Thân hình lóe lên trông đám người, khiến rất nhiều người kinh hô. Có người đã phát hiện tốc độ kinh người của Bạch Phong Hoa, tiếng "ồ" vang lên.
"Là Bạch Phong Hoa!"
"Làm sao? Ở nơi nào?"
"Đã đi ra ngoài!"
"Tốc độ thật nhanh, trời ạ! Bát cấp chiến khí thực trâu bò!"
"Khi nào thì ta cũng có thể đạt tới cấp bậc này…" Thanh âm hâm mộ, sợ hãi liên tiếp vang lên, Bạch Linh Khê cúi đầu, sắc mặt âm độc một mảnh, đáy mắt lộ vẻ ghen tị cùng tức giận.
Bạch Phong Hoa bất an trong lòng càng lúc càng lớn, nàng tập trung chiến khí, tìm kiếm xe ngựa có dấu hiệu Bạch phủ. Nhưng dọc theo đường đi, không có tung tích gì. Đi ngang qua bên ngoài Thiên Bảo các cũng không có tung tích. Bạch Phong Hoa càng thêm lo lắng, nhanh hướng Thừa tướng phủ mà đi. Nàng đi qua, mọi người chỉ thấy hào quang màu trắng chói mắt xẹt qua, sau một trận gió, liền không có bóng dáng.
Bạch Phong Hoa trở lại Thừa tướng phủ, vừa vào cửa liền lập tức hỏi "Nương ta đâu?"
"Tiểu, tiểu thư?" Người hầu vừa thấy Bạch Phong Hoa mặt trầm như nước đến, nhanh hồi đáp, "Phu nhân, phu nhân đã sớm xuất môn."
"Cái gì? ! Không trở về sao?" Tâm Bạch Phong Hoa đột nhiên trầm xuống, nương quả nhiên đã xảy ra chuyện!
"Không có. Tiểu thư, làm sao vậy?" Người hầu thật cẩn thận hỏi.
Bạch Phong Hoa buông ra người hầu, không nói gì. Trong lòng không ngừng nói: bình tĩnh, Bạch Phong Hoa.
Ngươi nhất định phải bình tĩnh. Cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, là ai ra tay với mẫu thân?
Bạch Phong Hoa nhớ tới những người có thể tiếp xúc với nàng toàn bộ nghĩ một lần, vẫn không rõ ràng.
Người hầu bên cạnh nhìn Bạch Phong Hoa mặt nhăn như muốn chảy ra nước, thức thời đứng một bên.
Bạch Phong Hoa chậm rãi đi tới cửa lớn, đưa tay vuốt ve lỗ tai sư tử bằng đá, trong lòng dần dần tỉnh táo lại. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một tia sáng, Bạch Linh Khê, hôm nay ngôn ngữ cử chỉ của Bạch Linh Khê quá mức dị thường. Tử Mặc sơ ý nói, nhưng nàng biết rõ nương không có khả năng vì mua trang sức mà bỏ cuộc khảo hạch của bọn họ, lời nói kia thật giấu đầu hở đuôi. Chẳng lẽ là nàng? Bạch Phong Hoa nghĩ đến đây, ánh mắt càng ngày càng lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!