Lúc Bạch Phong Hoa đấu với Quan Dạ Hi, Nam Hoa Vương cùng Phó Vũ Ninh cũng đấu với hai thí sinh Thành Thiên quốc. Cuộc chiến mở màn.
Gió giật!
Bạch Phong Hoa cùng Quan Dạ Hi hai người rút kiếm ứng chiến, tiếng nổ ầm vang toàn bộ hội trường, không ít người lỗ tai bị ong ong, lập tức đưa tay che hai lỗ tai. Khoảnh khắc đó, chiến khí màu trắng mạnh mẽ phát ra từ hai người, càng ngày càng mãnh liệt, hoàn toàn đem hai người bao phủ ở tại bên trong. Mọi người chỉ nhìn thấy trên lôi đài chiến khí màu trắng lan rộng. Nhưng chỉ có người tu vi cao mới thấy rõ ở lôi đài rốt cuộc đã xảy ra cái gì.
Bạch Phong Hoa cùng Quan Dạ Hi cứ đấu như vậy, Bạch Phong Hoa mỉm cười, Quan Dạ Hi quả nhiên có chút thực lực nhưng vẫn không phải đối thủ của mình!
"Phá!" Bạch Phong Hoa khẽ quát, chiến khí cả người bỗng nhiên ngưng tụ thành vô số mũi nhọn sắc bén nhỏ như kim châm, như mưa to đánh úp về phía Quan Dạ Hi.
Mắt Quan Dạ Hi trừng lớn, một chiêu này, không phải là chiến kỹ của Tần Môn Ngọc sao? Bạch Phong Hoa chỉ nhìn qua một lần, đã học được chiến kỹ độc môn của Tần Môn Ngọc?
Quan Dạ Hi quả thật không đơn giản, tại thời điểm quan trọng đó, hắn vận toàn lực vào mũi chân, nhanh chóng thối lui, bảo kiếm trong tay hướng về phía Bạch Phong Hoa vung lên, một đạo chiến khí màu trắng bàng bạc vọt đến như hồng thủy, đánh lui vô sô kim châm chiến khí, lại đánh chúng ngược về phía Bạch Phong Hoa.
Bạch Phong Hoa nhẹ nhàng nhảy, nhảy lên giữa không trung, tránh được uy lực thật lớn của chiến khí, phi thân huy kiếm đánh thẳng vào mặt Quan Dạ Hi!
Các thiếu nữ quý tộc của hô to đầy kinh hoàng Thành Thiên quốc, khuôn mặt tuấn mĩ của Quan Dạ Hi sẽ bị hủy?
Giờ khắc này, các thiếu nữ vừa sợ vừa hận. Trong lòng đều rủa Bạch Phong Hoa xấu nữ, tuyệt không bận tâm khuôn mặt tuấn tú của Quan Dạ Hi.
Quan Dạ Hi không chút hoang mang, cũng giơ kiếm đón nhận.
Hai bóng dáng gặp nhau ở giữa không trung !
Hai luồng chiến khí do hai người phát ra giữa chạm vào nhau không trung , hai thanh bảo kiếm đánh nhau, chiến khí bàng bạc theo đó mà đi ra, giống như những thiên nữ( nữ nhân của trời) rải những cánh hoa tung bay trước gió. Tiếp theo, toàn bộ chiến khí đánh ngược lại đều bắn xuống dưới, bắn về bốn phương tám hướng.
"Phốc phốc" vô số tiếng trầm đục vang lên. Chiến khí sắc bén đến đáng sợ bắn trên lôi đài, bắn chung quanh lôi đài. Hình thành vô số hố sâu nhỏ, nhìn mà ghê người.
Trên lôi đài khác, bốn người ngừng chiến đấu, toàn bộ huy kiếm tự vệ. Mà trong mắt bọn họ cũng tràn ngập kinh hãi, không nghĩ tới Bạch Phong Hoa cùng Quan Dạ Hi chiến đấu kịch liệt như thế, thực lực của hai người làm cho người ta sợ hãi mà than thầm.
"Bạch Phong Hoa, ta càng ngày càng vừa ý ngươi ." Bạch Phong Hoa cùng Quan Dạ Hi rơi xuống đất, nụ cười Quan Dạ Hi trên mặt càng lớn, đáy mắt lộ vẻ cực nóng cùng vừa lòng.
"Quan Dạ Hi, ta cũng càng ngày càng vừa ý ngươi." Bạch Phong Hoa cười lạnh một tiếng.
Quan Dạ Hi vừa muốn nói, trên mặt lại cảm thấy hơi hơi ngứa, vươn tay sờ, trên mặt rõ ràng xuất hiện một miệng vết thương, tơ máu đỏ sẫm chậm rãi lưu lại trên mặt.
Quan Dạ Hi sửng sốt, sờ sờ mặt, sau đó đưa tay ra nhìn, nhìn vết máu trên tay .
Lửa giận của các thiếu nữ quý tộc Thành Thiên quốc lên đến tận trời! Nữ nhân xấu xí kia làm bị thương thần tượng trong lòng bọn họ! Còn là ngay trên khuôn mặt tuấn mĩ của tiểu vương gia, quả thật là đáng giận đến cực điểm.
Thân mình Bạch Phong Hoa hơi hơi trầm xuống, làm ra đề phòng thật tốt , nàng dự cảm người đối diện sắp phát cuồng rồi.
"Hủy, hủy dung?" Quan Dạ Hi nhìn vết máu trên tay, ngu ngốc nói một câu.
Bạch Phong Hoa không chút nới lỏng phòng vệ, mọi chuyện còn ở phía sau.
"Bạch Phong Hoa, ngươi phá mặt của ta, ngươi phải chịu trách nhiệm!" Quan Dạ Hi thở phì phì, lung tung lau vết máu trên mặt, giơ lên bảo kiếm chỉ vào Bạch Phong Hoa lớn tiếng quát.
Chịu trách nhiệm? Chịu trách nhiệm? Chịu như thế nào? Bạch Phong Hoa có cảm giác như mình sắp ngất. Trong đầu Quan Dạ Hi rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Hắn nói chuyện như thế làm sao không khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối? Hủy cái gì dung chứ? Miệng vết thương nhỏ xíu, bôi dược rất nhanh sẽ khỏi, không lưu lại một vết sẹo .
"Muốn ta chịu trách nhiệm như thế nào ?" Bạch Phong Hoa hơi hơi nhíu mày, trêu tức hỏi.
"Thần phục ta, cùng ta hồi Thành Thiên. Nhân tài như ngươi ở Đông Mộc sẽ không được trọng dụng ." Quan Dạ Hi nói.
Bạch Phong Hoa không nói gì, tiểu vương gia bị chiều chuộng đến hư, khi nói chuyện làm cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối, hơn nữa tư tưởng của hắn cũng thực bảo thủ.
Bạch Phong Hoa đảo cặp mắt trắng dã, không quan tâm đến lời nói của Quan Dạ Hi, huy kiếm đón nhận lần nữa. Quan Dạ Hi hét lớn một tiếng, cũng huy kiếm xông lên.
Hai người lại gặp nhau trên không, chiến khí bàng bạc cơ hồ đem toàn bộ lôi đài rung chuyển. Tiếng đánh thật lớn không dứt bên tai. Bạch quang đem hai người bao phủ ở bên trong, không thấy rõ lắm bên trong đang xảy ra cái gì. Nhưng tiếng binh khí giao nhau cứ phóng ra như thế, chứng tỏ hai người đã giao thủ không biết bao nhiêu hiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!