Chương 47: Vạn người chú mục, phát ra tia sáng kỳ dị! (chú mục: chú = chăm chú; mục = nhìn)

Bạch Phong Hoa ngạo nghễ đứng thẳng ở tại trên lôi đài, ánh sáng lạnh lóe ra trong mắt, nhìn Tần Môn Ngọc không nói được một lời.

"Không biết sống chết." Tần Môn Ngọc nhe răng nanh cười rộ lên, phất phất bảo kiếm trong tay, khoảnh khắc bảo kiếm thả ra hào quang màu trắng mãnh liệt, trong mắt Tần Môn Ngọc đã nổi lên sát khí. Xem ra, nữ tử xấu xí này không biết tốt xấu, làm phí thời gian của hắn. Hắn nóng lòng muốn đấu với Nam Hoa Vương, một thắng một còn. Một lần thảm bại ở trong tay Nam Hoa Vương, lúc này đây, nhất định hắn phải lấy lại mặt mũi của mình.

Bạch Phong Hoa cười nhẹ, nhẹ nhàng rút kiếm.

Tần Môn Ngọc cười lạnh, giơ giơ lên bảo kiếm trong tay, bảo kiếm nhất thời phát ra bạch quang mãnh liệt. Ngay sau đó, nơi Tần Môn Ngọc đứng thoảng qua một đạo tàn ảnh, hắn đã biến mất .

Trên không trung, hàn quang bóng kiếm lóe ra, Tần Môn Ngọc đánh xuống một kiếm, Bạch Phong Hoa lập tức bị chém thành hai nửa — Tần Môn Ngọc bừa bãi cười ha ha, tiếng cười tràn đầy châm chọc, nữ tử xấu xí này đúng là muốn chết!

Tiếng hô lớn xung quanh vang vọng, Tần Môn Ngọc cười dữ tợn, Bạch Tử Mặc hai mắt sung huyết nắm chặt tay, đang muốn xông lên. Một màn khiến cho người ta khinh hoàng hiện ra— "Ngươi, đang cười cái gì?" Thanh âm lạnh như hàn băng vạn năm Bạch Phong Hoa đột ngột vang lên sau lưng Tần Môn Ngọc .

Đồng tử Tần Môn Ngọc co rút nhanh, chưa kịp kinh hãi, sau lưng đã truyền đến tiếng xé gió sắc bén! Bạch Phong Hoa công kích!

Tần Môn Ngọc không kịp nghĩ lại, giơ tay kiếm đón đỡ, cũng trong nháy mắt, toàn thân phát ra chiến khi bao bọc lại bảo kiếm. Hắn rốt cục hiểu được, xấu nữ thoạt nhìn nhu nhược này, tuyệt đối không phải đơn giản như bên ngoài vậy!

Oanh một tiếng trên lôi đài, thanh âm hướng đến tận trời. Người ngồi trên khán đài gần nhất nhịn không được mà bưng kín lỗ tai.

Tiếng binh khí chạm nhau cư nhiên cũng phát ra tiếng vang đáng sợ như thế!

Bạch Phong Hoa mỉm cười, bay lên, một cước đá vào trên lưng Tần Môn Ngọc, đem Tần Môn Ngọc đá bay ra ngoài. Đánh vào trên lôi đài bên cạnh, thế này mới đứng dậy thu hồi bảo kiếm.

Tiếng xôn xao vang lên!

Chung quanh kinh hô, thanh âm vui mừng, còn có cả tiếng kêu sợ hãi như sấm dậy!

Có người rung động, có người kinh hoảng !

Bạch Phong Hoa cư nhiên đem Tần Môn Ngọc có được thất cấp chiến khí đánh đến chật vật như thế!

Tần Môn Ngọc bị đá bay, đánh vào lôi đài bên cạnh, lại thủy chung không có ngã xuống, chẳng lẽ Bạch Phong Hoa đã tính trước khoảng cách? Mà lúc Tần Môn chém trúng Bạch Phong Hoa, cư nhiên chính là ảo ảnh!

Ở trên khán đài cao nhất, sắc mặt sứ thần Đa Bạch quốc tối đen, không nghĩ tới Đông Mộc quốc cư nhiên còn ẩn dấu một lá bài tử như vậy! Thật biết hóa trang! Nữ tử có làn da ngăm đen kia không ngờ lại có thực lực cường hãn như thế, vừa rồi cư nhiên còn giả trang mềm yếu. Sứ thần Đa Bạch quốc quay đầu tức giận nhìn về phía Đông Mộc quốc quân, lại nhìn thấy Đông Mộc quốc quân há rộng mồm, cằm giống như bị trật khớp, biểu tình trên mặt hắn cùng các sứ thần khác đều kinh ngạc vặn vẹo giống nhau. Gì chứ?

Là chuyện gì xảy ra đây? Chẳng lẽ Đông Mộc quốc quân cũng không biết nữ tử kia có thực lực như vậy?

Sắc mặt Bạch lão gia tử ngưng trọng nhìn hết thảy trước mắt, nhưng mà, đáy mắt của hắn cũng cảm thấy cực nóng.

Ở xa xa, Bạch Hận Thủy nhìn một màn này, khóe miệng cũng lộ ra một tia mỉm cười.

Tiết Nhu Nhi đã luống cuống đứng lên, ôm chặt lấy ngực mình. Si ngốc nhìn đứa con yêu của mình, đáy mắt của nàng cũng là một mảnh cực nóng. Biểu tình của Bạch Tử Mặc đã muốn đọng lại , cả người đều hóa đá đứng ở nơi đó. Sắc mặt Bạch Linh Khê cũng không cách nào che giấu sự bình tĩnh như trước, đáy mắt của nàng tràn đầy kinh ngạc, không thể tin, tức giận… Nam Hoa Vương đứng ở trên khán đài nghỉ ngơi, bình tĩnh nhìn Bạch Phong Hoa ngạo nghễ đứng thẳng ở trên lôi đài.

Nữ tử từ trước tới nay không có tiếng tăm gì, giờ phút này lại tỏa ra hào quang vạn trượng, phóng ra tia sáng kỳ dị!

"Đứng lên nhanh chút đi." Bạch Phong Hoa lạnh lùng cười, giơ giơ lên bảo kiếm trong tay, giọng nói mỉa mai nhìn Tần Môn Ngọc trêu chọc, "Tần Môn Ngọc, ngươi không phải nói ta không biết sống chết sao? Đến đây đi, cầu ngươi, nhanh một chút làm cho ta biết cái gì gọi là không biết sống chết đi! Tên phế vật kia!"

"Tiện nhân!" Tần Môn Ngọc nghe được những lời này của Bạch Phong Hoa , khí trong lồng ngực bốc lên một trận, lập tức xoay người bò lên, vung bảo kiếm trong tay lại nhằm về phía Bạch Phong Hoa.

Bạch Phong Hoa nhẹ nhàng lắc đầu, bất đắc dĩ nắm chặt bảo kiếm trong tay mình, đi phía trước một bước, dùng sức chém ra một kiếm.

Đóng Băng phá!

Một cỗ chiến khí màu trắng trút xuống, trong nháy mắt, không khí phía trước đông lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, một đạo tường băng hai thước rất cao mở rộng ra ở phía trước, đánh thẳng hướng về hướng Tần Môn Ngọc.

Tần Môn Ngọc không chút suy nghĩ, trực tiếp huy kiếm ngưng tụ xuất ra chiến khí, chém ra một kiếm. Tiếng rầm vang không ngừng vang lên, tường băng đánh úp về phía Tần Môn Ngọc bị hắn đánh nát, ngay tại lúc Tần Môn Ngọc hơi chút yên lòng, giữa tường băng lại bỗng nhiên thoát ra một đạo chiến khí màu trắng sắc bén, phù một tiếng, trực tiếp xỏ xuyên qua bờ vai của hắn.

Nháy mắt, bả vai đã hiện ra một lỗ máu, máu tươi không ngừng chảy ra.

"Thế nào? Chiến kỹ Bạch gia chúng ta hoa lệ không? Xinh đẹp không?" Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm nhìn tường băng phía trước, đắc chí hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!