Chương 46: Bạch Phong Hoa xuất chiến!

Ba người Phó Vũ Ninh vội vàng rút kiếm nghênh địch, biểu tình trên mặt Tần Môn Ngọc càng ngày càng dữ tợn, bạo ngược, bảo kiếm của hắn tràn ngập một cỗ chiến khí làm cho người ta kinh hãi.

Mà mục tiêu của hắn, không phải Phó Vũ Ninh, không phải Diệp Hàn, mà là cây mắc cỡ Tô Mộng Vân ở giữa hai người !

Phó Vũ Ninh cùng Diệp Hàn thấy thế, trong lòng kinh hãi, đều huy kiếm đón nhận.

"Cút!" Tần Môn Ngọc hét lớn một tiếng, bảo kiếm trong tay chém ra, chiến khí bàng bạc màu trắng chói mắt tản ra, trong nháy mắt, dòng khí mạnh mẽ thổi bay cả Phó Vũ Ninh cùng Diệp Hàn. Chiến khí điên cuồng như đảo lộn trời đất.

"Ngưng!" Diệp Hàn tức giận quát một tiếng, chiến khí cả người cũng toàn bộ phát ra, trong nháy mắt, đem không khí phía trước cơ hồ toàn bộ đều đông lại thành băng, ý đồ ngăn cản chiến khí của Tần Môn Ngọc .

Thanh âm ào ào bên tai không dứt, chiến khí dày đặc của Tần Môn Ngọc gặp chiến khí của Diệp Hàn nên ngưng tụ thành băng, phát ra thanh âm chói tai. Ngay tại lúc tâm Diệp Hàn hơi thả lỏng, trạng huống kế tiếp lại làm cho con ngươi của hắn trừng lớn. Chiến khí như những cây cương châm phá tan khối băng ngưng kết của hắn tạo ra, sau đó điên cuồng đánh úp về phía bọn họ.

"Hừ!" Phó Vũ Ninh hừ lạnh một tiếng, hướng lên trên một bước, vung bảo kiếm trong tay , ngưng thần, đem bảo kiếm xoay tròn, chiến khí màu trắng hộ tống bảo kiếm ở giữa không trung vẽ ra mộ vòng tròn xinh đẹp, nhất thời, bạch quang bắn ra bốn phía, ánh sáng tuyệt luân.

Thanh âm vù vù không ngừng vang lên, Phó Vũ Ninh đem chiến khí của mình đỡ toàn bộ cương châm còn lại .

Người trên khán đài người la lớn, Đông Mộc quốc quân ngồi trên khán đài cao nhất nhìn một màn này, biểu tình ngưng trọng.

Hô —— Phó Vũ Ninh đem tất cả cương châm đỡ xong, vừa thở một hơi, bên tai lại vang lên tiếng thét chói tai của cây mắc cỡ Tô Mộng Vân "Cẩn thận!"

Phó Vũ Ninh đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt liền thấy được gương mặt dữ tợn cùng bảo kiếm của Tần Môn Ngọc kia lóe ra màu trắng chiến khí !

Phó Vũ Ninh không kịp nghĩ gì, giơ kiếm đón đỡ, cố hết sức đón một kích này của Tần Môn Ngọc, còn không kịp định thần, bụng liền nghênh đón một cỗ lực đạo lớn khiến hắn bất ngờ không kịp phòng, cùng với đau nhức, hắn cũng nhìn thấy Tần Môn Ngọc trước mắt rời xa hắn. Nói đúng hơn là thân thể hắn cứ bay đi ra ngoài như vậy .

"Phanh" một tiếng vang lên, thân thể Phó Vũ Ninh nện thật mạnh xuống đất, bụi đất bay mịt mù, dưới thân cũng tạo thành một cái hố sâu. "Ộc" một tiếng, trong lồng ngực Phó Vũ Ninh dâng lên một cảm giác khó chịu, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Phó Vũ Ninh bị đánh ra khỏi lôi đài như vậy, đào thải!

Mà Diệp Hàn ở trên lôi đài còn không kịp lấy lại tinh thần, liền cảm giác được khoảng không bên phải truyền đến một trận tiếng xé gió sắc bén. Đầu hắn cũng không kịp quay lại, theo bản năng giơ kiếm đón đỡ trong nháy mắt đó.

"Chết đi!" Tần Môn Ngọc bừa bãi cười lớn, chiến áp mạnh mẽ như muốn dời núi lấp biển áp xuống, làm cho người ta ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn. Diệp Hàn cảm giác được cổ chiến khí đáng sợ này, cũng lập tức thi triển chiến khí ra để đối kháng. Rất nhanh, sắc mặt Diệp Hàn liền thay đổi. Khi bảo kiếm trong tay hắn truyền đến chiến khí tựa như một ngón núi lớn đang đè xuống tấn công về phía mình, đây không phải thứ hắn có thể ngăn cản.

Cổ tay Diệp Hàn truyền đến từng trận đau nhức, cổ tay của hắn ở giờ khắc này đã bị vỡ ra, máu chảy không ngừng.

Cây mắc cỡ ở phía sau cũng không dám chần chừ, trực tiếp huy kiếm công về phía Tần Môn Ngọc.

Trong mắt Tần Môn Ngọc hiện lên một tia âm ngoan, nhanh chóng lắc mình, tránh thoát khỏi công kích của cây mắc cỡ, mũi chân nhướng một chút, thừa cơ nhảy lên, dừng ở giữa không trung, ở giờ khắc , hai mắt bắn ra hung quang, bảo kiếm trong tay lập tức phát ra ánh sáng cực đại. Không khí tựa như bị nới rộng, tiếng xé gió tê tê làm cho người ta run sợ.

"Thối lui đi!" Sắc mặt Diệp Hàn khó coi, lui lại hai bước rồi thấp giọng quát lớn bảo cây mắc cỡ thối lui.

Cây mắc cỡ hướng bên cạnh lui hai bước, lại nắm chặt bảo kiếm trong tay lần nữa.

"Muốn chết!" Khóe miệng Tần Môn Ngọc hiện lên một độ cong lành lạnh, hắn trực tiếp công về phía Diệp Hàn. Diệp Hàn trầm mặt, nắm chặt bảo kiếm trong tay, nhảy lên.

Hai người ở giữa không trung giao chiến.

Tiếng kim loại va chạm vang lên, khanh một tiếng, bảo kiếm trong tay Diệp Hàn bị chém đứt. Chưa hết, bảo kiếm Tần Môn Ngọc trong tay tiếp tục chém xuống, một tiếng vang dội, là thanh âm trầm đục của bảo kiếm đâm vào thân thể .

"Diệp Hàn!" Sắc mặt Cây mắc cỡ đại biến, nhảy lên huy kiếm đón nhận, cố đỡ những luồng kiếm của Tần Môn Ngọc. Mà cây mắc cỡ làm một động tác khiến cho người ta kinh ngạc, nàng phi thân một cước đá vào trên bụng Diệp Hàn, trực tiếp đem Diệp Hàn đá ra khỏi lôi đài.

Diệp Hàn bị đá ra lôi đài, đào thải!

Như vậy, chỉ còn lại cây mắc cỡ – một người .

"Có chút thú vị." Hung quang trong mắt Tần Môn Ngọc càng hiện rõ hơn, lạnh lùng cười nhìn cây mắc cỡ, đó là một loại ánh mắt tựa như khi độc xà đánh giá con mồi .

Vai phải Diệp Hàn có một miệng vết thương rất sâu đang chảy máu, phía dưới đã có người tiến đến trị liệu.

Dưới đài, mọi người rung động, thật không ngờ nữ tử này nhìn nhu nhược như vậy cư nhiên bình tĩnh như thế, ở thời khắc mấu chốt dùng phương pháp như vậy để cứu vớt đồng bạn của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!