Chương 42: Ngũ quốc tranh đấu 2

Bạch Phong Hoa chán gần chết, ngồi ở trên nhìn hết thảy trước mắt, nàng đối với mấy việc này cũng không quan tâm lắm. Thương thế của Lâu Băng Nhi đã sớm khỏi hẳn, cũng luôn luôn ở trong Thừa tướng phủ đợi Thanh Long thánh giả rời đi Đông Mộc quốc, bình thường đều nằm ở phòng Bạch Tử Mặc không có đi ra. Bạch Tử Mặc ngồi ở phía sau lại hưng phấn nhìn chung quanh, Đồng Hòa Vương an vị ở bên cạnh, mọi người tham gia trận đấu năm nay đều ngồi ở bên cạnh.

Bạch Phong Hoa có chút kinh ngạc phát hiện, "Cây mắc cỡ" kia cũng ở trong đó. (S: đính chính một chút, Thảo mắc cỡ = Cây mắc cỡ nhé ) Năm người dự thi, Bạch Phong Hoa biết được ba người, Nam Hoa Vương, Đồng Hòa Vương và "Cây mắc cỡ", còn có hai thiếu niên, một người đang trầm mặc cúi đầu không thấy diện mạo rõ lắm, một người đang chuyển con mắt nhìn xung quanh, gương mặt mi thanh mục tú, cả người lộ ra một cỗ kẻ dối trá kính.

"Thực miễn cưỡng, tỷ, tiểu tử An Thiếu Minh kia mới đạt lục cấp không đến vài ngày, phỏng chừng sẽ phải trông cậy vào bảo vật trên người để chống đỡ thôi. Aiz, thế nào cũng sẽ lại giống như trước kia thôi, vẫn là quốc gia đúng hàng ngũ phẩm." Bạch Tử Mặc thấp giọng ở bên tai Bạch Phong Hoa nói thầm , tiện đà lại hưng phấn nói tiếp, "Cho dù như vậy, ta cũng muốn đi xem.

Có thể thêm một trận đấu như vậy cũng đẹp mắt lắm."

"Im lặng ngồi đàng hoàng." Bạch Phong Hoa đảo tròng mắt nhìn Bạch Tử Mặc cảnh cáo, dư quang nơi khóe mắt lại bỗng nhiên nhìn thấy ánh mắt của Thanh Long thánh giả vừa chính chuyển qua bên này, hắn đang tựa tiếu phi tiếu nhìn Bạch Phong Hoa. Bạch Phong Hoa co rút khóe miệng, vội vàng quay mặt đi.

Bạch Phong Hoa nhớ tới lời nói của Thanh Long thánh giả khi đó. " Lần thi ngũ quốc tranh đấu này, ngươi, sẽ tham gia sao? "

Tham gia cuộc thi tranh đấu lần này? Bạch Phong Hoa nhìn nhìn vài tuyển thủ cách đó không xa, nhún vai, bảo mình lên sân khấu sao? Dù thế nào cũng không tới phiên chính mình tham gia mà.

Nhưng, sự thật sẽ như thế nào?

Bạch Phong Hoa nhàm chán nhìn chung quanh, bỗng nhiên trước mặt truyền tới một ly trà, Bạch Phong Hoa quay đầu qua, thấy Tiết Nhu Nhi đang mỉm cười ôn nhu nhìn mình "Phong Hoa, khát không?"

"Nương." Bạch Phong Hoa mỉm cười, nhanh chóng tiếp nhận cái chén, "Con không khát, không sao đâu ."

"Ăn gì không?" Tiết Nhu Nhi đem những đồ ăn Bạch Phong Hoa thích đẩy lại, cười khanh khách nói.

Bạch Phong Hoa nhìn đồ ăn vặt đầy bàn, đều là do Tiết Nhu Nhi tỉ mỉ chọn lựa vì nàng . Trong bốn đứa nhỏ, người Tiết Nhu Nhi yêu thương nhất chính là Bạch Phong Hoa, mỗi ngày trước khi ra cửa, Tiết Nhu Nhi đều cẩn thận dặn dò Bạch Phong Hoa một phen, sợ nàng ăn không đủ no mặc không đủ ấm, khiến cho Bạch Tử Mặc cũng có chút ghen tỵ, mà khi ở trước mặt Tiết Nhu Nhi, Bạch Linh Khê vẫn giả bộ như nàng thực quan tâm Bạch Phong Hoa.

Bạch Linh Khê cười tủm tỉm nói "Phong Hoa, những món này đều do nương cùng ta chọn cho muội đó, muội ăn nhiều một chút đi."

Bạch Phong Hoa chỉ cười nhưng không nói, thản nhiên nhìn Bạch Linh Khê, Bạch Linh Khê bị nhìn như vậy, có chút mất tự nhiên, chậm rãi xoay mặt sang hướng khác, không nhìn mặt của Bạch Phong Hoa nữa.

"Phong Hoa, nếu con mệt, ta sẽ cùng còn đi về nghỉ ngơi trước ." Tiết Nhu Nhi ôn nhu nói.

Trong lòng Bạch Phong Hoa hơi hơi có chút chua chát, nàng đương nhiên biết khổ tâm của Tiết Nhu Nhi. Tiết Nhu Nhi cho tới bây giờ đều tưởng rằng chiến khí của Bạch Phong Hoa chỉ có nhị cấp, còn tưởng tư chất Bạch Phong Hoa thấp kém, sợ Bạch Phong Hoa nhìn thấy những cảnh tượng trước mắt này trong lòng sẽ khó chịu. Trước kia, khi cử hành ngũ quốc tranh đấu, nguyên lai Bạch Phong Hoa không phải tới vì xem nước nào đạt nhất phẩm, mà là vì muốn xem trận đấu của Nam Hoa Vương.

Tiết Nhu Nhi tuy rằng biết Bạch Phong Hoa hiện tại đã không còn tình cảm gì với Nam Hoa Vương, nhưng lại sợ Bạch Phong Hoa chịu không nổi cảnh tượng như vậy. Mỗi lần ngũ quốc tranh đấu, nàng luôn trông ngóng nhìn theo bóng dáng của Nam Hoa Vương nên luôn nhận hết sự cười nhạo của mọi người. Còn có người đều nhạo báng nàng là cóc ghẻ mà đòi ăn thiên nga thịt. Tuy rằng khi đó, Bạch Phong Hoa luôn yên lặng chưa từng nói gì, nhưng Tiết Nhu Nhi biết, nữ nhi của mình đang chua sót trong lòng .

"Nương, không có việc gì. Con không sao." Bạch Phong Hoa cười nhẹ. Tiết Nhu Nhi nhìn thái độ thản nhiên của Bạch Phong Hoa không giống giả bộ, lúc này mới yên lòng.

Trận đấu rốt cục cũng mở màn, ba mươi cái trống thật lớn được dựng lên, ba mươi tráng hán mặc quần áo màu nâu đứng ở trước trống, một tiếng ra lệnh vang lên, chày gỗ trong tay bọn họ rơi xuống mặt trống như mưa, tiếng trống đinh tai nhức óc vang lên đến tận trời xanh, vang vọng tại phía cuối chân trời. Toàn bộ không khí ở hội trường tựa hồ đều bốc cháy lên. Nhiều người bị loại không khí này cuốn hút, kích động không thôi.

Đầu tiên là rút thăm, sau khi tiếng trống dừng lại, đại biểu tứ quốc đều lững thững đi lên lôi đài. Đại biểu của tứ quốc đều là các thanh niên tài tuấn của mỗi quốc gia, người nào người nấy phong độ nhanh nhẹn, phong thái hiên ngang, đại biểu rút thăm của Đông Mộc quốc đương nhiên là Nam Hoa Vương, hôm nay hắn mặc trang phục màu đen, khuôn mặt tuấn mỹ, mái tóc đen nhẹ nhàng tung bay, biểu tình lạnh lùng, làm cho người ta không thể dời mắt. Cho dù Đông Mộc là ngũ phẩm quốc, nhưng ánh sáng phát ra từ người của Nam Hoa Vương lại qua mặt cả ba đại biểu của ba nước kia. Mỹ nam thiên tài đệ nhất Đông Mộc, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Nam Hoa Vương vừa xuất hiện, vô số tầm mắt cực chuyển tới trên người hắn. Không chỉ có các thiếu nữ của Đông Mộc quốc xôn xao, mà còn có các tiểu thư quý tộc của các quốc gia khác cũng kích động theo. Phong tư trác tuyệt ( Phong thái lỗi lạc) của Nam Hoa Vương khiến cho các nàng kìm lòng không được, Tiêu Tình Tình ở xa xa khán đài kích động đến muốn đứng lên.

Trong nháy mắt này, Bạch Phong Hoa bỗng nhiên hiểu được trước kia "nàng" vì sao lại si mê Nam Hoa Vương như vậy. Ở trên lôi đài, Nam Hoa Vương cũng rất hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Nhưng, Bạch Phong Hoa lại co rút khóe miệng, Nam Hoa Vương này, không phải đồ ăn của mình.

Kết quả tút thăm đã có. Nhưng nó lại làm cho sắc mặt của Đông Mộc quốc quân rất khó coi.

Bởi vì ngũ phẩm quốc Đông Mộc lại cùng nhị phẩm quốc Đa Bạch quốc có số thăm giống nhau ! Vòng thứ nhất, Đông Mộc liền gặp đối thủ mạnh nhất trong tứ quốc sau Thành Thiên quốc .

Ở trên khán đài cao nhất, sắc mặt Đông Mộc quốc quân trầm xuống, không nói được một lời. Mặt Bạch lão gia tử mặt cũng đen đi, ở trong trận đấu đầu tiên, Đông Mộc quốc cũng là quốc gia đầu tiên sẽ bị loại, thật không cam lòng mà. Mà sứ thần của Đa Bạch quốc lại nâng mi, trong mắt hiện lên một tia đắc ý. Đáy mắt của sứ thần tam quốc gia còn lại lộ vẻ vui sướng khi người ta gặp họa.

Rốt cục, rất nhanh nữa thôi sẻ có thể giải tỏa bực tức giữ trong lòng bấy lâu, ngũ phẩm quốc làm sao xứng đáng là nơi tổ chức cuộc thi ngũ quốc tranh đấu chứ?

Bạch Phong Hoa ngồi tựa vào rên ghế, thờ ơ nhìn tình hình trước mắt. Xem ra, chỉ cần ngồi xem là được rồi .

"Nguy rồi, tỷ, chết chắc rồi, tên biến thái của Đa Bạch quốc năm nay lại tới nữa." Bạch Tử Mặc bỗng nhiên nhíu mày, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng .

"Ai cơ? Sao vậy?" Bạch Phong Hoa ngồi thẳng dậy, nhìn về phía ghế của những đấu thủ dự thi cách đó không xa .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!