Editor: LaOngDao142
Sau khi Chu Minh Yên bịđưa vào Ứng thiên phủ, Mộc Thanh Y cũng không có lãng phí phí tâm tâm tư trên người nàng ta. Kết quả của Chu Minh Yên thật ra thìđã sớm có thểđoán được. Một người khăng khăng một mực yêu Mộ Dung Dục như vậy, không thể không nói từ lúc mới bắt đầu đã là một bi kịch. Mộc Thanh Y cũng không khỏi không may mắn, từđầu tới cuối nàng cũng không có chân chính yêu Mộ Dung Dục, nếu không nàng chỉ sợ sẽđiên cuồng sớm hơn cả Chu Minh Yên mà hỏng mất.
Vô luận trong kinh thành có bao nhiêu chuyện, thánh thọ Hoa Hoàng vẫn như cũđúng hạn màđến. Mà mọi người cũng không buông xuống tất cả mọi chuyện toàn tâm chuẩn bị chúc thọ vì Hoa Hoàng. Vốn dĩ Mộc Thanh Y cho rằng sinh thần của Hoa Hoàng cùng mình không có quan hệ quá lớn, cho dù cũng có thể thừa dịp đại đa số quyền quý trong kinh thần đều vào cung mà làm một chút chuyện không để cho người biết. Nhưng trước sinh thần một ngày, phủ Túc Thành Hầu nhận được một đạo thánh chỉ bất ngờ từ Hoa Hoàng. Sắc phong phủ Tứ tiểu thư Túc Thành Hầu trở thành Trường Ninh quận chúa, ngày mai vào cung dự tiệc.
Nhận được thánh chỉ, trên dưới phủ Túc Thành Hầu sắc mặt đều vô cùng khó coi. Mẹ con Tôn thị mấy dĩ nhiên là tức giận đến mặt mày vặn vẹo. Sắc mặt Túc Thành Hầu cũng cứng ngắc vô cùng, thái giám truyền chỉ nhìn thấy sắc mặt ngay lập tức trầm xuống. Mộc lão phu nhân nhíu mày một cái cũng không nói gì, Mộc Sâm vốn dĩ muốn mở miệng chúc mừng Mộc Thanh Y nhưng xem tình hình này, lại nhìn Mộc Thanh Y lạnh nhạt rũ mắt, rốt cục vẫn phải sờ sờ lỗ mũi ngậm miệng lại.
"Đây là chuyện gì xảy ra? Tại sao Hoàng thượng lại phong nàng ta làm quận chúa?" Tôn thị thất thanh kêu lên, thậm chí quên luôn phải làm ra dáng vẻ giả bộ, trực tiếp chỉ vào Mộc Thanh Y kêu lên. Mộc Thanh Y vẫn như cũ mang theo khăn che mặt, mâu quang nhàn nhạt tiến lên đón ánh mắt hoài nghi của Mộc Trường Minh, hờ hững nói: "Phụ thân muốn hỏi cái gì?
Thanh Y mấy ngày nay không phải đều tránh ở trong sân không dám ra ngoài gặp người sao?"
Nghe được lời nói hơi chút giễu cợt của Mộc Thanh Y, ánh mắt Mộc Trường Minh giật giật. Nhưng hiển nhiên đối với đạo thánh này càng thêm kích thích nổi đau trong lòng ông ta, ánh mắt nhìn chằm chằm Mộc Thanh càng nhiều thêm mấy phần chán ghét.
Mộc lão phu nhân nhíu mày một cái nói: "Đủ rồi, bây giờ nói những thứ này làm gì? Ngày mai phải làm sao?"
Mộc Thanh Y nhíu nhíu đôi mi thanh tú, tiện tay cầm thánh chỉ minh hoàng trên bàn sau đó ném đi, cười nói: "Cái này còn không đơn giản sao? Phụ thân trực tiếp bẩm báo với bệ hạ vết thương trên mặt Thanh Y nặng hơn. Hoặc nói thẳng... Mộc Thanh Y... Đã chết. Không phải tốt rồi sao?"
Trong lòng Mộc Trường Minh giật mình, trợn mắt nhìn Mộc Thanh Y một cái nói: "Nói nhăng gìđó! Đang yên đang lành nói sống chết cái gì?" Đừng nói Mộc Trường Minh vẫn còn lương tâm nên không tự tay giết chết nữ nhi, coi như bây giờông ta quyết tâm cũng không dám. Trong lòng Mộc Trường Minh rất rõ ràng, bệ hạđột nhiên vào lúc này phá lệ phong một đích nữ Hầu phủ làm quận chúa, tuyệt đối là một cảnh cáo đối với ông ta. Nói cách khác, bệ hạ chỉ sợđã biết sự thật chuyện Thanh Y bị hủy dung.
Quận chúa sao, hôm nay cả phủ Túc Thành Hầu ngược lại thân phận của Mộc Thanh Y cao nhất. Quận chúa vốn làđích nữ Quận Vương, thậm chí làđích nữ thân vương mới có thể cóđược thân phận này.
Mộc Thanh Y đôi mi thanh tú nhíu lại, cười nhạt, đối với lời của Mộc Trường Minh từ chối cho ý kiến.
Mộc lão phu nhân cũng hiểu hôm nay đã không thể ngăn cản Mộc Thanh Y vào cung. Chỉđành phải thở dài nói: "Thôi, ngày mai đã là sinh thần của bệ hạ, lễ phục của Y nhi còn chưa có chuẩn bị, các ngươi cũng đi đi, nhanh chóng phân phó người phía dưới vội vàng chuẩn bị suốt đêm." Đãđến lúc này, coi như cảđêm làm không nghỉ, thì một lễ phục tinh xảo cũng không làm ra được. Doanh nhi sau lưng Mộc Thanh Y cười nói: "Lão phu nhân không cần lo lắng, mới vừa rồi công công truyền chỉ tới có nói với Doanh nhi.
Bệ hạ phái người đưa lễ phục và trang sức tương xứng cho quận chúa tới đây. Sinh thần bệ hạ làđại sự, mặc như vậy cũng không tính là rêu rao."
Nụ cười trên mặt Mộc lão phu nhân cứng đờ, miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng nói: "Đã như vậy, lão thân không cần quan tâm." Mộc Thanh Y đứng dậy, lạnh nhạt nói: "Đã như vậy, Thanh Y cáo lui trước." Mặc dù trên dưới phủ Túc Thành Hầu còn chưa tính là hoàn toàn xé rách mặt. Nhưng từ sự kiện hủy dung từ lần trước, Mộc Trường Minh ở trước mặt Mộc Thanh Y cũng rất khóđể tự cho mình là từ phụ. Hiện tại Mộc Trường Minh mới phát hiện, ông ta đúng là vẫn còn nhìn lầm nữ nhi này.
Vốn cho rằng sau khi Mộc Thanh Y bị hủy dung tính khí sẽ thông suốt, vẫn như cũ bịông ta thuyết phục. Dù sao tính tình Mộc Thanh Y từ nhỏ cũng không kiên cường, quan trọng hơn là tương lai Mộc Thanh Y sẽ phải dựa vào phủ Túc Thành Hầu. Nhưng lại không nghĩ tới, Mộc Thanh Y ở trước mặt ông ta lãnh ngôn lãnh ngữ nói mấy câu như vậy, thật sự không đểý tới bất luận kẻ nào trong phủ Túc Thành Hầu, mấy ngày nay đóng kín cửa sống qua ngày, ngay cảăn mặc đồ dùng thường ngày trong sân cũng không dùng đồở trong phủ. Vốn Mộc Trường Minh cho rằng mấy năm qua Mộc Thanh Y căn bản không có bao nhiêu tiền, nhất thời giận dỗi cũng chống đỡ không được mấy ngày. Nhưng hiện tại Mộc Thanh Y có phong hào quận chúa, mỗi tháng cũng sẽ có bổng lộc cùng ngân lượng, thoạt nhìn ngược lại vẫn có sức lực cùng ông ta giận dỗi.
Đáng tiếc Mộc Trường Minh không biết, cho dù Mộc Thanh Y không có phong hào quận chúa và bổng lộc, tài phú mà nàng nắm trong tay cũng dư dảđể cho phủ Túc Thành Hầu.
Mộc Thanh Y trở lại trong Lan Chỉ Viện, quả nhiên vừa vào cửa trong sân đã bày đầy các rương hộp đủ loại màu sắc. Tất cả lớn nhỏ có chừng hai ba mươi cái, bày đầy trước tiểu lâu trong Lan Chỉ Viện của nàng. Những thứ này đều mới từ trong cung đưa tới, đồ quá nhiều hạ nhân trong Lan Chỉ Viện cũng không dám tùy ý vào phòng tiểu thư, chỉđành phải thủở trong sân chờ.
Nhiều phục sức như vậy, cho dù phủ Túc Thành Hầu hay là quyền quý kinh thành, hạ nhân như các nàng cũng chưa từng thấy qua nhiều đồ tốt như vậy.
Mộc thanh y đi tới nhìn một chút, chỉ thấy trong đó bảy tám cái rương lý tất cả đều chứa tơ lụa quý báu đủ loại màu sắc, còn ba rương đã làm thành y phục. Bốn rương khác là các loại đồ cổ trân quý, hai rương tranh chữ cổ xưa, ba rương cổ thư cổ tịch. Còn một rương nhỏ khác đựng đầy chính là giấy và bút mực. Sau đó có mấy cái rương nhỏ hơn một chút được đặt phía trước nhất, vừa mở ra bảo quang bên trong bắn ra bốn phía.
Trong đó có hai rương tất cả đều là các loại vàng bạc ngọc khí đồ trang sức thịnh hành, còn có một rương là từng hạt trân châu hoặc lớn hoặc nhỏ. Có một cái hộp nhỏ đặt trên rương trân châu, Mộc Thanh Y cầm lên mở, bên trong đều là ngân phiếu, khế đất và vàng thỏi. Đây chính là bổng lộc và ngân lượng hàng năm thuộc về quận chúa. Mặc dù không biết tại sao Hoa Hoàng đột nhiên sắc phong nàng thành quận chúa, hiển nhiên không đơn thuần chỉ là vì cho Mộc Trường Minh một lời cảnh cáo. Những thứ đáng lẽ thuộc về quận chúa, quả thật đưa đến chỗ của nàng không.
Thế nhưng, cho dù như vậy Mộc Thanh Y vẫn như cũ không cách nào cảm kích. Vĩnh viễn cũng không thể. A di của nàng, họ Trương, khuê danh An Như. Lúc nhỏ, Trường Ninh.
"Tiểu thư, mấy thứ này..." Ma ma quản sự trong Lan Chỉ Viện tiến lên trước, cười nói. Ma ma quản sự này là người của Mộc lão phu nhân phái tới, mặc dù sau khi Mộc Thanh Y dời đến Lan Chỉ Viện, đều loại bỏ những người mưu cầu danh lợi hướng tới Lan Chỉ Viện ngược lại tăng thêm người của chính mình. Bình thường người có thể đến gần nàng cũng chỉ có Châu nhi vẫn đi theo bên cạnh nàng và thêm một người nữa là Doanh Nhi.
Ma ma quản sự ở Lan Chỉ Viện không kiếm được lợi ích gì, cũng không tham dò được tin tức gì cả. Từ lúc Mộc Thanh Y bị hủy dung nhan, bà ta vẫn không lạnh không nhạt không hề xuất hiện trước mặt của nàng. Vốn cho rằng cả đời này của Tứ tiểu thư đã bị hủy, nhưng không nghĩ rằng, vẫn có được may mắn được bệ hạ phong thành quận chúa. Giá ma ma tuy rằng không có kiến thức, nhưng uy phong của quận chúa Bình Nam Quận Vương phủ cũng đã từng gặp qua. Ngay cả Hầu gia và lão phu nhân cũng phải nhượng bộ ba phần a.
Mộc Thanh Y lạnh nhạt nói: "Giao cho Doanh Nhi xử lý là được." Doanh Nhi từ nhỏ đã đi theo phùng chỉ thủy, đối với những chuyện làm sao để quản lý việc này cũng sớm đã nghe nhiều nên quen thuộc. Doanh Nhi lập tức cũng không câu nệ, lại cười nói: "Tiểu thư xin yên tâm, Doanh Nhi nhất định sẽ thay tiểu thư xử lý tốt."
Ma ma không nghĩ tới Mộc Thanh Y vừa quay đầu đã ném nhiều của cải trân bảo cho một tiểu nha đầu vừa mới tới không bao lâu, không khỏi đau lòng vạn phần, vội vàng khuyên nhủ: "Tiểu thư nghĩ lại. Nha đầu kia tuy thông minh lanh lợi, bất quá tuổi tác còn nhỏ. Sao có thể biết xử lý...."
Mộc Thanh Y quay đầu lại, hờ hững liếc nhìn bà ta một cái nói: "Lời nói của ta ngươi nghe không hiểu sao?"
Ma ma muốn khuyên, nhất thời lời muốn nói bị ngăn ở cổ họng, sắc mặt lúc xanh lúc tím quả thật rất khó coi. Mộc Thanh Y không để ý tới bà ta nữa, xoay người đi đến tiểu viện của mình, phía sau lại truyền đến giọng nói ngạc nhiên của ma ma: "Tam tiểu thư! Lão phu nhân, phu nhân, đại công tử, nhị công tử..."
Mộc lão phu nhân cau mày nói: "Đây là thế nào?"
Ma ma dường như tìm được người tâm phúc, liền vội vàng tiến lên tố khổ nói: "Lão phu nhân có chỗ không biết, tiểu thư tuổi còn trẻ không hiểu chuyện, lại muốn đưa nhiều đồ như vậy giao cho tiểu nha đầu Doanh Nhi mới đến xử lý. Tiểu nha đầu thì hiểu được cái gì? Nếu như thiếu mất cái gì, chúng nô tỳ cũng không dễ để ăn nói với tiểu thư."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!