Chương 72: Điên cuồng, quỷ ám lòng sinh nghi ngờ

Editor: LaOngDao142

Trong nhã gian nhất thời yên tĩnh không tiếng động, một lúc lâu, giọng nói của Phúc Vương phi mới lần nữa vang lên: "Chu tiểu thư, nhanh chóng trở về đi. Đừng làm cho Bình Nam vương phi lo lắng."

"Câm miệng! Không cần ngươi quan tâm!" Chu Minh Yên đột nhiên giận dữ hét, ánh mắt như độc tiễn bắn về phía Lý Tri Nghi, thét to: "Đều là lỗi của ngươi, đều tại ngươi! Cũng bởi vì ngươi nên vương gia mới không cần ta, ta muốn giết tiện nhân như ngươi kia!" Vừa nói xong nàng ta đẩy hai nha đầu của Trì Vương phủ ra nhào tới Lý Tri Nghi.

"A nha!" Tại chỗ chúng nữ quyến không khỏi hoảng sợ la lên. Mọi người ở đây vô luận là Phúc Vương phi, Trì vương phi hay người Lý gia tất cả đều là thư hương môn đệ, còn Chu Minh Yên cho dù kiều sanh quán dưỡng nhưng cũng là gia tộc tướng môn, trong lúc nhất thời nàng ta đâm mọi người trong phòng đến thất điên bát đảo. Vốn dĩ Phúc Vương có chút phúc hậu trực tiếp bị đụng ngã lăn nằm trên người Trì vương phi có chút gầy yếu.

Nữ quyến Lý gia cũng lẫn tránh sợ hãi kêu loạn thành một đoàn quả thật không có ai kịp đi quan tâm Lý Tri Nghi. Ước chừng ai cũng không ngờ tới Chu Minh Yên lại đột nhiên nổi điên, cho nên cứ như vậy để cho nàng đẩy ngã Lý Tri Nghi, sau đó hung hăng bóp cổ Lý Tri Nghi: "Ngươi đi chết đi! Đi tìm chết đi!"

Một màn hỗn loạn điên cuồng như thế, nhất thời khiến cho tất cả mọi người ngây dại, thậm chí quên tiến lên giải cứu Lý Tri Nghi.

Trì vương phi và Phúc Vương phi rốt cục được hai nha đầu nâng đở đứng lên, vừa nhìn tình hình này cũng sợ hết hồn, Trì vương phi sốt ruột mắng: "Tất cả đều chết hết rồi sao, còn không mau kéo ra?! Mau tách bọn họ ra!"

Hai nha đầu vội vàng đi lên, một trái một phải bắt được cánh tay Chu Minh Yên muốn kéo người ra. Nhưng không biết tại sao khí lực của Chu Minh Yên lại đặc biệt lớn, dù cho hai nha đầu lôi lôi kéo kéo cũng bóp chặt cổ Lý Tri Nghi không chịu buông tay: "Tiện nhân! Ta giết ngươi!"

Lý Tri Nghi cũng không nghĩ tới hôm nay lại có tai họa bất ngờ như vậy. Nàng bị bóp cổ đến sắc mặt tái xanh, thống khổ đưa tay liều mạng muốn kéo tay của Chu Minh Yên ra nhưng luôn không có sức, mắt thấy phải nguy kịch.

Có lẽ do ý chí cầu sinh quá kiên định, cũng có lẽ do hai nha đầu cố gắng rốt cục cũng có tác dụng, hai tay của Chu Minh Yên buông lỏng một chút nhưng rất nhanh lại giằng co. Thừa dịp trong phút chốc này, Lý Tri Nghi ra sức đẩy tay nàng ta ra, nói giọng khàn khàn: "Cố, Cố Vân Ca..."

Chu Minh Yên 

Lý Tri Nghi bị bóp cổ hồi lâu, lời nói ra có chút khàn khàn khó phân biệt, nhưng Chu Minh Yên cách nàng gần đây lại nghe được rõ ràng. Ba chữ Cố Vân Ca dường như có ma lực, Chu Minh Yên nhất thời như bị sét đánh dừng lại: "Ngươi... Ngươi nói gì?!"

Lý Tri Nghi ho sặc sụa một trận, thở hào hển nhìn Chu Minh Yên nói: "Ngươi... Ngươi hại chết Cố Vân Ca, lại muốn tới hại ta phải không? Khụ, khụ... Tất cả nữ nhân đến gần Cung Vương, ngươi đều muốn hại chết sao?"

"Ngươi... Ngươi nói bậy!" Chu Minh Yên lớn tiếng kêu lên, giơ tay lên muốn tiếp tục bóp cổ nàng, hai nha đầu ngay lập tức kéo nàng ta ra cách xa Lý Tri Nghi. Bên cạnh cô nương nhỏ nhất Lý gia sớm đã sợ đến ngây người phục hồi tinh thần lại oa một tiếng khóc lớn lên, té nhào vào trong ngực Lý Tri Nghi kêu lên: "Tam tỷ! Tam tỷ, tỷ không sao chớ?"

Lý Tri Nghi dựa vào trong ngực cháu dâu Lý gia, vô lực lắc đầu một cái, nhìn về phía Chu Minh Yên vừa bị nha đầu chế trụ. Chu Minh Yên đột nhiên nổi điên, khiến cho người ta áp lực quá lớn một chút. Hai tiểu cô nương Lý gia đều sợ hãi trốn sau lưng tỷ tỷ cùng tẩu tẩu. Cô nương nhỏ nhất tựa sát tỷ tỷ ô ô nức nở khóc lóc. Trì vương phi nhìn cảnh tượng lúc này, chỉ cảm thấy cái trán một trận đau rút.

Chuyện gì xảy ra a.

"Chu Minh Yên, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Trì vương phi lạnh lùng nói.

Chu Minh Yên cũng không để ý tới Trì vương phi khiển trách, rõ ràng nàng ta hù dọa tiểu cô nương trong phòng, lúc này bộ dáng giống như chính nàng ta bị dọa sợ hơn. Chu Minh Yên ngơ ngác nhìn ánh mắt Lý Tri Nghi đăm đăm, trong miệng lẩm bẩm nói: "Ngươi nói bậy... Chuyện không liên quan đến ta! Không phải ta hại chết nàng!"

Trì vương phi và Phúc Vương phi nhíu mày nhìn nhau, bởi vì quan hệ giữa Chu Minh Yên cùng Cố Vân Ca, thật ra thì những chuyện này lời đồn đãi trong kinh thành cũng chưa từng đứt đoạn qua. Nhưng dù sao lời đồn đãi cũng vẫn lời đồn đãi, nhưng nhìn bộ dáng lúc này của Chu Minh Yên, chẳng lẽ thật sự có liên quan đến nàng ta? Không phải Cố Vân Ca ám sát Ninh Vương không được, nên đốt lửa tự vận sao?

"Cút! Đừng tới tìm ta! Chuyện không liên quan đến ta!" Chu Minh Yên hoảng sợ hét lớn, hốt hoảng cầm lấy trâm cài tóc ném về phía Lý Tri Nghi. Mọi người trong nhã gian nhìn nàng ta điên điên khùng khùng, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác không rét mà run. Dường như oan hồn Cố Vân Ca thật sự xuất hiện trong nhã sương nho nhỏ này tìm Chu Minh Yên đòi mạng. Nhiệt độ cả gian phòng nhất thời giảm xuống rất nhiều.

Trì vương phi không nhịn được vuốt lấy cánh tay, thần sắc cứng ngắc cau mày nói: "Đủ rồi, Chu tiểu thư ngươi nói hưu nói vượn gì đó? Còn không mau giúp đỡ Lý tiểu thư?"

"Không cần! Cố Vân Ca ngươi đã chết! Ngươi đã chết! Đừng tới tìm ta..."

Trong nhã gian, mọi người hai mặt nhìn nhau. Phúc Vương phi có chút phiền não vuốt vuốt cái trán phân phó nói: "Thôi, các ngươi mau đưa Chu tiểu thư trở về. Đệ muội, mau để cho người ta đi mời đại phu nhanh chóng tới xem Lý tiểu thư một chút."

Trì vương phi có chút áo não thở dài, áy náy liếc mắt nhìn Lý Tri Nghi. Nàng xưa nay ở Trục lý cũng được coi là mạnh vì gạo, bạo vì tiền, hôm nay bị Chu Minh Yên chọc giận đến ngay cả chuyện nên làm cũng quên: "Đại tẩu nói phải. Lý tiểu thư, ngươi vẫn còn tốt chứ?"

Tất cả mọi người Lý gia đều là đại gia khuê tú tu dưỡng, tự nhiên cũng nói không ra lời khó nghe. Nhưng sắc mặt cũng không thế nào đẹp mắt, hai ngày trước ở Trì Vương phủ thiếu chút nữa chịu nhục thì cũng thôi đi, hôm nay ở Quy Lâm Cư thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng bồi vào. Mặc dù thật ra thì chuyện cũng không phải lỗi của Trì vương phi, nhưng dù sao cũng do Trì vương phi làm chủ, cũng không trách được người ta cho sắc mặt để nàng nhìn.

Lý Tri Nghi ho nhẹ một tiếng, lắc đầu nói: "Không có... Không có sao, đa tạ vương phi quan tâm." Mới vừa rồi Chu Minh Yên dốc hết sức lực, chỉ một lát mà trên cổ Lý Tri Nghi đã nổi lên một vết ngắn, vừa nói cổ họng càng thêm đau rát. Sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

Trì vương phi giận trừng mắt nhìn Chu Minh Yên vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, trầm giọng nói: "Còn đứng ngây đó làm gì? Đưa nữ nhân điên này đến nha môn Ứng thiên phủ cho ta! Sau đó quay về thỉnh vương gia tới cửa hỏi Bình Nam Quận Vương cần lời giải thích."

"Vâng, vương phi." Thị nữ liền vội vàng tiến lên, muốn kéo Chu Minh Yên ra ngoài.

"Ra mắt Cung Vương, ra mắt Trì Vương, ra mắt An Tây Quận Vương!" Ngoài cửa, một trận tiếng bước chân dồn dập thanh âm của thị vệ hành lễ truyền đến. Cửa nhã gian được mở ra, Mộ Dung Dục cùng Mộ Dung Hiệp xuất hiện ở cửa, sau lưng Triệu Tử Ngọc mang theo thần sắc hờ hững dường như không thèm để ý chút nào.

"Vương... Vương gia?" Thấy Mộ Dung Dục, không biết tại sao ánh mắt của Chu Minh Yên vốn vẫn còn vẫn đục ngầu cuồng loạn dần dần rõ ràng. Còn chưa nói chuyện, nước mắt trong suốt từ khóe mắt từng giọt như hoa rơi xuống khuôn mặt. Mới vừa bị nha hoàn lôi kéo một trận, Chu Minh Yên vốn có vẻ có chút chật vật xốc xếch, lúc này nhìn qua cũng thật là hết sức đáng thương cùng vô tội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!