Chương 71: Trái tim Mộc Sâm băng giá, góc tường nghe lén

Editor: LaOngDao142

"Hôn sự ban đầu vốn dĩ của Ninh Vương và Mộc Thanh Y! Nếu muốn xung hỉ thủ tiết để cho nàng ta đi! Dù sao hiện tại nàng ta bị hủy dung rồi có cho nhất định cũng không có ai lấy!"

Lời này vừa rơi xuống, trong thư phòng mọi người đều sửng sốt. Mộc Trường Minh trầm giọng nói: "Ngươi điên rồi!" Nhưng khuôn mặt Mộc Vân Dung vui mừng hẳn ra, ngay cả Mộc Linh vẫn luôn không có biểu cảm ánh mắt cũng nhanh chợt lóe. Mộc Sâm ngồi ở một bên không nói một lời, nhưng ánh mắt nhìn Tôn thị cũng trở nên hết sức quỷ dị. Hắn từ nhỏ đã không thích Tôn thị, không phải bởi vì quan hệ lợi ích giữa hắn và Mộc Linh, mà bởi vì thật sự nhìn Tôn thị không vừa mắt.

Nhưng ngay cả như vậy, hắn cũng không nghĩ tới Tôn thị lại có thể vô sỉ đến trình độ như vậy.

Quả thật là xuất thân nha đầu không lên nổi mặt bàn, thật sự cho rằng hoàng tử Thiên gia là rau cải trắng có thể mặc cho bà ta chọn lựa, nói cần sẽ có nói không cần là không cần được sao? Ban đầu Đại phu nhân mới vừa qua đời, liền khích bác phụ thân và Nhu phi ở trước mặt hoàng thượng góp lời đem hôn sự của Tứ muội đưa cho Mộc Vân Dung. Hiện tại mắt thấy Ninh Vương không được, tích cực suy nghĩ muốn bắt Tứ muội tới chịu. Thật sự không có chút liêm sỉ nào!

Nữ nhân như vậy, phụ thân hắn thế nhưng sủng ái mười mấy năm? Trong lúc nhất thời, suy nghĩ Mộc Sâm không khỏi bay tới một phương hướng cực kỳ quỷ dị. Rốt cuộc muốn phụ thân hắn muốn thưởng thức dạng gì, mới có thể chướng mắt Đại phu nhân xuất thân đại gia khuê tú, xinh đẹp uyển chuyển, ung dung đoan trang. Cũng gai mắt mẫu thân con gái rượu, ôn thuận trầm tĩnh, mà lại muốn coi trọng một nữ nhân như vậy a? Nếu nói nữ nhân này là một yêu nghiệt nghiêng nước nghiêng thành cũng thôi đi, nhưng nhìn dung mạo cũng chỉ được xưng xinh đẹp mà thôi a.

Mộc Trường Minh bị ánh mắt Mộc Sâm nhìn có chút cả người không được tự nhiên, ông ta không khỏi buồn bực ho khan một tiếng. Mặc dù cũng không biết con trai lớn đang suy nghĩ gì, nhưng có thể đoán được một phần cũng đã đủ để cho Mộc Trường Minh xấu hổ.

Tôn thị bị Mộc Trường Minh ngay trước mặt con gái tức giận quở trách, trên mặt bà ta cũng sượng lại, cãi chày cãi cối nói: "Ta nói có gì không đúng sao? Dù sao Tứ tiểu thư cũng không ai thèm lấy, chẳng lẽ còn muốn hại Dung nhi của ta hay sao?"

Mộc Sâm yên lặng liếc mắt, không thay con gái ngươi xuất giá chính là hại nàng, ban đầu hôn sự cũng không phải là người ta xin ngươi giành được a. Ho nhẹ một tiếng, Mộc Sâm nói: "Phu nhân nghĩ lại, hoàng gia chỉ sợ sẽ không đồng ý chúng ta tùy tiện thay thế tân nương."

Tôn thị khinh thường hừ nhẹ một tiếng nói: "Chỉ cần xin nương nương cùng hoàng thượng nói mấy câu cũng được, cũng không phải đại sự gì. Nương nương hiện tại đang mang long thai."

Mộc Sâm trong lòng vạn phần khinh thường, ngươi cho rằng Mộc Phi Loan một mình mang thai chính là long thai sao? Không là đại sự gì sao? Ít nhất ở trong mắt Thái hậu, Ninh Vương có thể so với một thai nhi còn không biết là nam hay nữ quan trọng hơn nhiều.

"Đủ rồi! Chuyện này không cần thương lượng, ngươi nhanh chóng thu hồi mấy suy nghĩ loạn thất bát tao cho bổn hầu." Trong mắt quét tổn thất một cái, Mộc Trường Minh lạnh lùng nói. Hôm nay bọn họ đang tránh để cho Hoa Hoàng suy nghĩ đến Mộc Thanh Y, làm sao có thể tự mình đâm đầu vào. Mặc dù Thanh Y hiện tại đã bị hủy dung, nhưng thế gian này thật sự rất trùng hợp, nếu như Hoa Hoàng vẫn không chịu chết tâm phái người đi thăm dò, vô luận phủ Túc Thành Hầu hay Nhu phi cũng đều không tốt.

Tôn thị hít thở không thông, phục hồi tinh thần lại khóc lóc càng thêm lợi hại: "Ta chẳng lẽ là vì ta sao? Còn không phải là vì Dung Nhi! Chẳng lẽ Dung Nhi không phải nữ nhi ruột thịt của ngươi sao? Hầu gia... Ngươi thật là ác độc a."

Mộc Vân Dung cũng đi theo che mặt khóc lớn lên: "Mẫu thân, ô ô... Nữ nhi mệnh thật là khổ a..."

Vốn dĩ thư phòng vừa yên tĩnh, lúc này lại hổn loạn ồn ào giống như một cái chợ. Mộc Linh chán ghét nhíu mày một cái không lên tiếng. Mộc Trường Minh nhìn thê tử và ái nữ trước mắt khóc thành một đoàn kêu trời kêu đất, tức giận đứng dậy bước nhanh ra ngoài, phanh một tiếng đóng sầm của thư phòng lại.

Tiếng đóng cửa thật lớn khiến cho hai mẹ con Tôn thị đều sửng sốt, ngay cả khóc cũng quên. Mộc Sâm xem một chút không có chuyện gì cũng đứng dậy đi ra ngoài, đi tới bên cạnh Tôn thị cùng Mộc Vân Dung ngừng chân, cười nhạt nhìn Tôn thị nói: "Phu nhân, nữ nhi ruột thịt của phụ thân cũng không chỉ có một mình Tam muội, Tứ muội cũng là ruột thịt của phụ thân." Nói xong cũng không quan tâm đến sắc mặt của Tôn thị biến thành dạng gì, Mộc Sâm sãi bước ra khỏi thư phòng.

Quả nhiên, mới ra khỏi cửa thư phòng đã nghe bên trong truyền ra tiếng mắng bén nhọn của Tôn phu nhân: "Nàng coi là thứ gì? Bất quá là một tiện nhân thôi!"

Mộc Sâm quay đầu, liền thấy Mộc Trường Minh đứng cách đó không xa dưới mái hiên tức giận sắc mặt biến thành màu đen, hiển nhiên, tiếng mắng chửi của Tôn thị hắn cũng nghe được nhất thanh nhị sở. Phụ thân, đây chính là nữ nhân ngươi sủng ái nhất, chính ngươi xem thật kỹ đi.

"Mẫu thân... Con nên làm cái gì bây giờ?" Mộc Vân Dung khóc ngã vào trong ngực Tôn thị nói. Tôn thị vội vàng an ủi nữ nhi nói: "Dung Nhi đừng sợ, không cần lo lắng. Hai ngày nữa mẫu thân liền vào cung đi cầu tỷ tỷ của con. Các con là hai tỷ muội ruột thịt, chẳng lẽ đại tỷ con có thể nhìn con rơi vào hố lửa hay sao?" Mộc Vân Dung vẫn có chút lo lắng nói: "Vạn nhất Thái hậu nhất định vì Ninh Vương xung hỉ..." Mộc Vân Dung cũng không phải thật sự đần, mặc dù nàng đại đa số thời điểm biểu hiện không đủ thông minh, nhưng đến lúc liên quan đến ích lợi bản thân mà nói, vẫn là kinh người thanh tĩnh. Đại tỷ lợi hại hơn nữa cũng không sánh bằng Thái hậu.

Mộc Linh cười lạnh một tiếng nói: "Cũng không phải là đại sự gì? Còn cần đi cầu đại tỷ sao? Huống chi, mẫu thân người cũng đừng khó khăn đi cầu khẩn, đại tỷ tuyệt đối sẽ không đồng ý."

Tôn thị có chút không vui cau mày nói: "Lời này nói thế nào? Loan nhi luôn luôn thương yêu Dung Nhi nhất."

Mộc Linh hừ nhẹ một tiếng nói: "Quan hệ thương yêu khi địa vị của đại tỷ, tỷ ấy còn có thể đáp ứng? Đại tỷ vì không để cho hoàng thượng nhìn thấy Tứ muội đã mất rất nhiều tâm tư. Hiện tại người để cho đại tỷ đến trước mặt hoàng thượng bắt Tứ muội thay thế cho Tam muội, chẳng phải khiến cho đại tỷ kiếm củi ba năm thiêu một giờ? Vạn nhất đến lúc hoàng thượng giận dử, hoặc nhất thời cao hứng muốn điều tra Tứ muội như thế nào bị hủy dung, các ngươi ai có thể gánh nổi được  trách nhiệm?"

"Chuyện này..." Hai người lúc này mới nhớ tới chuyện như vậy, mặc dù đối với bên ngoài đều nói Mộc Thanh Y tự mình ăn nhầm thức ăn, nhưng trong phủ mua bất cứ thứ gì, sau đó đưa đến viện của Mộc Thanh Y, dù sao cũng qua tay nhiều người như vậy. Thực sự nếu có người tận tâm muốn điều tra, chưa chắc không tra ra được.

Tôn thị do dự một chút hỏi: "Linh nhi, nói như vậy con có biện pháp?"

Mộc Linh nói: "Nếu như không có chuyện này dĩ nhiên là có, vạn nhất Thái hậu thật muốn xung hỉ, đến hôm đó nghĩ cách nhét Mộc Thanh Y vào trong kiệu. Đợi đến khi người đưa vào Ninh Vương phủ, chẳng lẽ còn có thể đổi tân nương tử hay sao? Đến lúc đó nếu để cho phụ thân ở trước mặt Cung Vương nói mấy lời hay, chuyện này cũng đã vượt qua. Về phần Tam muội, sau này nghĩ cách đổi thân phận là được. Dù sao nhìn với thân phận này của Mộc Vân Dung, Tam muội đời này không có gì để trông cậy vào."

Nếu không chờ thủ tiết goá chồng trước khi cưới, nếu không vào Ninh Vương phủ xung hỉ cho Ninh Vương, chờ làm quả phụ.

Nghe Mộc Linh lạnh giọng nói, Mộc Vân Dung không nhịn được giận đến lau nước mắt. Nhưng ngoại trừ nghe theo biện pháp Mộc Linh nói nàng cũng không có biện pháp nào khác. Mộc Linh nói một chút cũng không sai, thân phận này của Mộc Vân Dung nàng, nàng nhất định cả đời cũng không thể xuất đầu lộ diện, không xung hỉ cũng không có quan hệ, chỉ cần cuối cùng bị đưa vào Ninh Vương phủ không phải là nàng.

"Được sao?" Tôn thị có chút chần chờ nói. Hầu gia rõ ràng cho thấy không đồng ý làm như vậy, thái độ kiên quyết so với ngày thường hoàn toàn bất đồng. Mặc dù kinh thành vụng trộm sau lưng Mộc Trường Minh làm một chút không chuyện nên làm, nhưng Tôn thị thật sự không dám ngay trước mặt Mộc Trường Minh làm trái ý.

Mộc Linh dửng dưng nói: "Có cái gì không được, trong ngày thường phụ thân rất bận rộn, trong Lan Chỉ Viện cũng chỉ có vài người như vậy, chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút lúc đưa lên kiệu đừng để bị người khác phát hiện là được. Đợi đến khi gạo sống nấu thành cơm chín, phụ thân sẽ không vì Mộc Thanh Y mà thật sự làm gì chúng ta?" Coi như dựa theo phân lượng, ba mẹ con bọn họ phân lượng so ra vẫn quan trọng hơn Mộc Thanh Y, càng không cần phải nói sau lưng còn có một Nhu phi.

Chỉ cần phụ thân không muốn cùng Nhu phi phát sinh ngăn cách, cũng sẽ không ra tay đối với bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!