Editor: LaOngDao142
Mộc Thanh Y cùng Vô Tâm trở lại Trương phủ, quả nhiên Dung Cẩn đã chờ sẵn ở đó, không chỉ có Dung Cẩn, còn có Phùng Chỉ Thủy không yên tâm để Mộc Thanh Y một thân một mình đếnTrì Vương phủ, cả hai đều giống nhau ở trong thư phòng lo lắng chờ đợi. Hai người thấy Mộc Thanh Y đi vào đồng loạt thở phào nhẹ nhỏm. Bất đồng là Phùng Chỉ Thủy chỉ đơn thuần yên lòng, mà Dung Cẩn càng nhiều mấy phần vui vẻ cùng mừng rỡ.
Mặc dù đã sớm biết trước năng lực của tiểu thư, nhưng dù sao đó cũng chỉ là trù tính ngầm mà thôi, đây là lần đầu tiên Mộc Thanh Y công khai xuất hiện trước đông đảo quyền quý trong kinh thành. Càng không cần phải nói người tham gia yến hội có rất nhiều người đều không phải hạng người tầm thường, cũng khó trách Phùng Chỉ Thủy từ lúc Mộc Thanh Y ra cửa đã bắt đầu lo lắng. Lúc này thấy Mộc Thanh Y bình yên trở về, Phùng Chỉ Thủy trong lòng vạn phần vui mừng. Mặc dù tiểu thư không mang họ Cố, nhưng với thông minh tài trí của tiểu thư cũng là người thừa kế sản nghiệp Cố gia thích hợp nhất. Nói vậy Cố lão tiên sinh dưới cửu tuyền cũng sẽ cảm thấy hết sức vui mừng.
"Thanh Thanh, rốt cục ngươi đã trở lại. Ngươi mà còn không trở lại, bổn công tử sẽ xong vào Trì Vương phủ tìm ngươi." Dung Cẩn nhìn Mộc Thanh Y, lo lắng nói.
Mặc dù lúc nãy lấy danh tiếng của Dung Cẩn để uy hiếp Mộ Dung Hiệp một trận, nhưng lúc này nhìn thấy Dung Cẩn thật sự ở trong phủ chờ nàng trở lại, suy nghĩ trong lòng Mộc Thanh Y trong lúc nhất thời vẫn còn có chút phức tạp. Bản tính của Dung Cẩn tuyệt đối là một người tương đối lạnh nhạt, nhưng Mộc Thanh Y không thể không thừa nhận, vô luận là vì cái gì thì Dung Cẩn đối với nàng cũng coi như rất khá.
"Để cho Cửu công tử lo lắng. Phùng tiên sinh đợi lâu."
Phùng Chỉ Thủy lắc đầu liên tục, nhìn Dung Cẩn vẫn còn ở đây cũng biết bây giờ không phải là thời điểm nói chuyện này, dù sao cũng không gấp, liền cười nói: "Tiểu thư nói quá lời, tiểu thư không có sao là tốt rồi. Thuộc hạ xin cáo từ đi trước, hơn nữa sẽ phái người đi bẩm báo cho đại công tử một tiếng, đại công tử vẫn luôn rất lo lắng cho tiểu thư." Mộc Thanh Y gật gật đầu nói: "Đã như vậy, tiên sinh đi thong thả."
Dung Cẩn nhìn Phùng Chỉ Thủy lui ra ngoài, hắn nhíu mày nói: "Thì ra người trong tay Thanh Thanh là nhân mã của Cố gia sao?"
Mộc Thanh Y cũng không ngoài ý muốn, nhàn nhạt nói: "Cửu công tử không phải đã sớm biết rồi sao?" Dung Cẩn vuốt càm nói: "Trước cũng chỉ có chút suy đoán, nhưng bây giờ mới có thể khẳng định sao. Cố gia, thật đúng là kỳ lạ, không giao cho Cố Tú Đình đích tử Cố gia, cũng không có giao cho ngoại tôn Mộ Dung Hi, ngược lại giao cho Thanh Thanh một người ngoài không có quan hệ máu mủ."
Mặc dù Mộc Thanh Y cùng Cố Vân Ca và Cố Tú Đình là biểu huynh muội, nhưng đối với trong mắt người ở bên ngoài thì Mộc Thanh Y cùng với Cố gia thật ra không có quan hệ. Đối với gia tộc mà nói, không có quan hệ máu mủ chính là người ngoài.
Mộc Thanh Y đi đến cái ghế bên trong ngồi xuống, hôm nay cả ngày ở Trì Vương phủ xã giao, đặc biệt ở trong thư phòng cùng Mộ Dung Hiệp và Trịnh Duy một phen nói chuyện với nhau tiêu hao của nàng không ít tinh lực. Đối mặt với người như Mộ Dung Hiệp, cho dù Mộc Thanh Y nhìn như nhẹ nhõm nhàn nhã, nhưng trong nội tâm không thể không từng bước cẩn thận một chút tính toán. Vào lúc này vừa buông lỏng ngay lập tức cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Dung Cẩn thấy trên mặt nàng khó có thể che giấu mệt mỏi, hắn khe khẽ thở dài ở bên cạnh nàng ngồi xuống, đưa tay vì nàng rót một chén ôn trà, nói: "Lần này Thanh Thanh quá mạo hiểm. Thanh Thanh muốn lợi dụng Mộ Dung Hiệp khơi mào tranh đấu giữa hắn ta và Mộ Dung Dục, hay là muốn nâng đở Mộ Dung Hiệp thượng vị, thuận tiện chỉnh chết Mộ Dung Dục."
"Cửu công tử thông minh hơn người, ngươi cảm thấy thế nào?"
Dung Cẩn trầm ngâm chốc lát, cười nói: "Bổn công tử cảm thấy... vế trước."
"Vì sao?" Mộc Thanh Y hỏi.
Dung Cẩn cười nói: "Mộ Dung Hiệp cũng không phải là người dễ dàng tin tưởng bất luận kẻ nào, dĩ nhiên cũng bao gồm Thanh Thanh. Nếu như muốn nâng đở hắn thượng vị, coi như chỉ là vị trí thái tử cũng cần không ít thời gian cùng tinh lực, quan trọng nhất là còn cần Mộ Dung Hiệp tín nhiệm tuyệt đối. Những thứ này Thanh Thanh đều không có, có thời gian dài như vậy, Mộ Dung Hiệp cho dù có ngu hơn nữa cũng có thể điều tra ngọn nguồn Thanh Thanh để mà triêu thiên.
Cho nên nha... Thanh Thanh không có thời gian a. Hơn nữa, nếu như Thanh Thanh thật muốn nâng đở một người thượng vị thì Phúc Vương so Trì Vương thích hợp hơn a."
Mộc Thanh Y cười nhạt không nói, nhưng trong lòng không thể không thừa nhận Dung Cẩn phân tích vô cùng chính xác. Phúc Vương tính tình khoan hậu, cùng biểu ca quan hệ cũng tốt nhất. Nếu như Mộc Thanh Y không có thời gian từ từ đi nâng đở một thái tử mới như hắn nói, Phúc Vương tuyệt đối so với Trì Vương thích hợp. Ít nhất, tỷ lệ thỏ tử cẩu phanh (giống như qua cầu rút ván) so với Trì Vương không lớn lắm.
Dung Cẩn chăm chú nhìn Mộc Thanh Y, nhẹ giọng nói: "Hơn nữa, bổn công tử cũng không hy vọng Thanh Thanh tốn hao quá nhiều thời gian trên người Mộ Dung Dục."
Mộc Thanh Y giương mắt, nhàn nhạt nhìn Dung Cẩn. Nàng dĩ nhiên sẽ không cho rằng Dung Cẩn tỏ tình với nàng.
Quả nhiên, chỉ thấy Dung Cẩn cười híp mắt nhìn Mộc Thanh Y nói: "Trước bổn công tử giúp Thanh Thanh tốn hao quá nhiều a, hiện tại bổn công tử muốn thu kết sổ sách." Mộc Thanh Y thiêu mi cười nói: "Ta còn tưởng rằng Cửu công tử tính toán không muốn, nói đi, ngươi nghĩ muốn cái gì?"
Dung Cẩn nói: "Ta muốn Thanh Thanh đi Tây Việt với ta."
Trong thư phòng nhất thời yên tĩnh, hồi lâu mới vang lên giọng nói của Mộc Thanh Y mang theo chút nghi ngờ lạnh nhạt: "Đi Tây Việt? Cửu công tử muốn ta đi Tây Việt làm cái gì?" Dung Cẩn nở nụ cười tuyệt diễm: "Bổn công tử thiếu một hoàng tử phi đây, mang Thanh Thanh trở về làm hoàng tử phi a."
"Cửu công tử nếu không muốn nói, có thể tiếp tục...." Mộc Thanh Y nhàn nhạt nói.
Dung Cửu công tử có chút thất vọng thở dài, nhìn đôi mi thanh tú vi túc của Mộc Thanh Y nói: "Được rồi, ta nghĩ muốn Thanh Thanh giúp ta." Mộc Thanh Y nghi ngờ nói: "Giúp? Thanh Y không biết có thể giúp được công tử cái gì?" Dung Cẩn thân là hoàng tử được Tây Việt hoàng đế sủng ái nhất, cho dù tình huống thật có thể cũng không giống như lời đồn đãi tốt đẹp như vậy, nhưng ít nhất hắn cũng vẫn là hoàng tử làm việc không chút kiêng kỵ nhất cả Tây Việt.
Thậm chí phía sau còn có thế lực Mai gia ủng hộ, còn nàng một nữ tử hầu môn xuất thân khuê trung có thể giúp gấp cái gì?
Dung Cẩn nghiêm nghị gật đầu nói: "Không sai, ta cần Thanh Thanh nhanh chóng đi Tây Lăng giúp ta, có chút chuyện rất quan trọng, một mình ta muốn làm được rất khó khăn." Trước mắt nam tử áo đen cẩm y ung dung, trên dung nhan tuấn mỹ vô trù vốn là vẻ tà mị mạn bất kinh tâm biến mất không thấy, thay vào đó là một tia thống khổ mang theo nghiêm túc, tròng mắt đen thâm thúy mà u tĩnh mang theo điểm quang thải, thậm chí là có chút cầu khẩn nhìn Mộc Thanh Y.
Dung Cẩn như vậy rất khó làm cho người ta phun ra lời cự tuyệt. Trong nháy mắt đó, Mộc Thanh Y thậm chí suy nghĩ rất nhiều, nói ví dụ như tính tình Dung Cẩn không cách nào che giấu bén nhọn cùng khắc nghiệt, Dung Cẩn thần bí khó lường đưa tay cùng lúc hư thân thể...
"Ngươi dùng Nhiếp Hồn Thuật với ta?" Mộc Thanh Y đang muốn mềm lòng đáp ứng, đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm Dung Cẩn nói. Nơi yên hoa luôn là ngư long hỗn tạp, nàng từng nghe nói qua trên giang hồ có người am hiểu Nhiếp Hồn Thuật, có thể khống chế tinh thần của người ta.
Dung nhan tuấn mỹ của Dung Cửu công tử thoáng qua một tia kinh ngạc, không khỏi cười nói: "Nhiếp hồn thuật sao? Ta quả thật biết, nhưng ta không dùng trên người Thanh Thanh. Hơn nữa đối với người có ý chí và định lực kiên định mà nói căn bản vô dụng, hơn nữa hậu hoạn cũng không nhỏ đây. Bất quá Thanh Thanh nói như vậy, có phải mới vừa rồi có chút muốn đáp ứng bổn công tử hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!