Chương 69: Nữ tử chuẩn mực chốn khuê phòng, thăm dò trong thư phòng

Editor: LaOngDao142

Trong vườn hoa Trì Vương phủ, một mảnh ồn ào huyên náo. Nghe được tin mới hai phu thê Trì Vương vội vã chạy tới thần sắc trên mặt đã không thể lấy khó coi để hình dung. Đặc biệt là nhìn đến Chu Minh Yên ngây ngô đứng ở bên cạnh núi giả không biết làm sao, nếu không phải còn có một chút tự chủ nhờ xuất thân danh môn, chỉ sợ Trì vương phi sẽ phải bộc phát tại chỗ.

Chu Minh Yên này, trong ngày thường nhìn không vừa mắt thì cũng thôi đi, dù sao hiện tại Chu Minh Yên gặp xui xẻo nàng cũng coi như phúc hậu không có chút nào đứng nhìn hả hê. Nhưng Chu Minh Yên đang làm cái gì?

Cũng không thể trách Trì vương phi không kiềm được cắn răng nghiến lợi. Nàng cùng Trì Vương kết hôn nhiều năm, thật vất vả có được một thằng con trai trưởng. Hôm nay trong sinh nhật một tuổi của con trai duy nhất, Trì vương phi cũng không có đòi hỏi gì khác chỉ cầu tất cả đều bình thường thuận thuận hoà hoà vui vẻ cũng không sao. Nhưng chính Chu Minh Yên, nàng ta còn có thể kiếm chuyện gây ra phiền toái!

"Ngươi làm cái gì?!" Lập tức Trì vương phi cũng không khách khí lớn tiếng hỏi.

"Vương phi." Mộ Dung Hiệp nhíu mày một cái, nhắc nhở vương phi có chút luống cuống lúc này không phải thời điểm tùy ý trút cơn giận dữ. Sắc mặt vợ chồng Trì Vương khó coi, còn có một người sắc mặt còn khó coi hơn so với bọn họ. Mộ Dung Dục đi lên phía trước, nhìn vẻ mặt thấp thỏm lo âu của Chu Minh Yên mà cau mày. Lý Tri Nghi đã được người dìu đi xem đại phu, mặc dù Mộ Dung Dục biết Chu Minh Yên cùng Lý Tri Nghi nổi lên xung đột, nhưng không biết đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

Tiểu nha đầu phát hiện mọi chuyện sớm nhất cũng không có rời đi, có chút chưa tỉnh hồn nói: "Nô tỳ... Nô tỳ nghe bên này có người đang nói chuyện, liền đi tới xem một chút. Đầu tiên thấy... trắc phi Cung Vương và Lý tiểu thư cãi vả. Sau đó có một người đàn ông đột nhiên xuất hiện sau lưng Lý tiểu thư, đánh Lý tiểu thư ngất xỉu... Nô tỳ, nô tỳ sợ hết hồn, sau đó nghe được trắc phi cùng người kia nói rằng, muốn mang Lý tiểu thư... Lý tiểu thư... Nô tỳ sợ, nên thất thanh kêu to lên."

Tiểu nha đầu còn chưa có nói xong, sắc mặt tất cả mọi người nhìn Chu Minh Yên cũng thay đổi. Tức giận đến vô cùng tàn nhẫn không có ai ngoài Trì vương phi, nàng luôn luôn xem thường Chu Minh Yên mặc dù nàng ta thân phận tôn quý nhưng nửa điểm phong phạm vương phi cũng không có. Trì vương phi tự xưng luôn xử lý gọn gàng ngăn nắp Trì Vương phủ. Hôm nay nếu Lý Tri Nghi thật sự ở Trì Vương phủ xảy ra chuyện gì, Lý Tri Nghi dĩ nhiên đáng thương, nhưng mặt mũi Trì Vương phủ cũng không cần nghĩ đến, người ngoài không biết chuyện chỉ sợ còn tưởng rằng trong Trì Vương phủ nàng có chỗ giấu diếm nơi bẩn thỉu.

Trì vương phi giận đến cả người phát run, chỉ vào Mộ Dung Dục rung giọng nói: "Lục đệ! Ngươi... Trắc phi của ngươi tốt lắm! Những chuyện ám muội như vậy còn dám mang tới Trì Vương phủ bọn ta, ngươi có còn để Tứ ca và Tứ tẩu như ta nhìn ở trong mắt không chứ!"

Gương mặt tuấn tú của Mộ Dung Dục cũng đen nhánh, ánh mắt nhìn chằm chằm Chu Minh Yên cơ hồ muốn bắn ra nộc độc. Khiến cho Chu Minh Yên vốn còn hoang mang lo sợ cũng không khỏi phải rùng mình: "Vương... Vương gia... Không phải lỗi của ta, chuyện không liên quan đến ta!"

Mộ Dung Dục nhắm hai mắt lại, biết chuyện ngày hôm nay khẳng định không dối gạt được. Nhưng vô luận như thế nào cũng không thể ở trước nhiều người mà thừa nhận như vậy, chỉ đành phải nói: "Tứ ca, Tứ tẩu. Đệ tra rõ xong chắc chắn sẽ cho hai người một cái công đạo."

Trì vương phi lại không chịu từ bỏ ý đồ, cười lạnh nói: "Tra rõ? Còn tra rõ cái gì nữa? Chẳng lẽ nha đầu trong phủ ta còn có thể oan uổng cho nàng ta hay sao chứ? Cũng được, nha đầu kia nói người nam nhân kia cũng đã bị bắt, chúng ta bắt đầu thẩm tra đi. Làm rõ ràng minh bạch cũng để cho những người biết chuyện bát nháo này cùng ta và Trì Vương phủ không có liên quan gì với nahu!"

Mộ Dung Dục cau mày nói: "Tứ tẩu, hôm nay là sinh thần của Tiêu nhi."

Trì vương phi lạnh lùng nói: "Thì ra Lục đệ còn nhớ rõ hôm nay sinh thần của chất nhi ngươi." Trì vương phi không nể mặt như thế, cho dù là Mộ Dung Dục cũng không thể nói gì hơn, trong ánh mắt nhìn về phía Chu Minh Yên không còn một tia nhiệt độ.

"Khởi bẩm vương gia vương phi, Lý tiểu thư đã tỉnh." Sau lưng, một nha đầu Trì Vương phủ vội vã tới bẩm báo.

Mộ Dung Hiệp nhíu mày một cái, đối với Trì vương phi nói: "Vương phi, nàng trước đi xem Lý tiểu thư một chút đi." Lý Tri Nghi ở Trì Vương phủ bị thương, đối với Lý gia cũng không tiện giao phó. Mặc dù hiện tại Mộ Dung Hiệp đã không thể trông cậy vào có thể được Lý gia ủng hộ, nhưng nếu không kết thù cũng là tốt. Bất quá bây giờ kết thù tựa hồ cũng không tới phiên Trì Vương phủ.

Mộ Dung Dục thở dài, nói: "Lục ca, ta cũng trước đi xem Lý tiểu thư một chút."

"Cũng được. Trước hết mời trắc Cung Vương phi đến Đông viện, sau đó đi qua thăm Lý tiểu thư rồi hãy nói."

Một đám người lôi lôi kéo kéo đi tới, lại nhanh chóng rời đi. Chu Minh Yên cũng bị mấy mama trong Trì Vương phủ nghiêm túc lễ độ "Mời" đi Đông viện.

Sau núi giả hậu viện, mọi người đều đi hết sạch ba người Mộc Thanh Y mới từ bên trong đi ra. Gương mặt Vĩnh Gia quận chúa vẫn còn hoảng hốt, hiển nhiên không nghĩ đến mới vừa rồi Lý tiểu thư rõ ràng còn lâm vào nguy hiểm, như thế nào mới trong chốc lát tình thế liền nghịch chuyển, biến thành Chu Minh Yên gặp xui xẻo.

Lắc đầu một cái, Vĩnh Gia quận chúa quyết định đi tìm Thập Nhất Ca không gì không làm được.

Cười híp mắt nhìn bóng lưng Vĩnh Gia công chúa vội vã rời đi, Dung Cẩn vừa thưởng thức vừa bắt tay vào làm ngọc bội vừa nói: "Tên tiểu nha đầu kia nói láo." Tiểu nha đầu kia tuyệt đối không thể nhìn thấy rõ ràng như vậy, với chỗ của nàng ta cùng với vị trí xuất hiện, nàng ta chỉ có thể thấy được Lý Tri Nghi té ngã xuống đất, nếu không sớm đã bị hai người Chu Minh Yên phát hiện.

Nhưng tất cả lời của nàng ta nói cũng đều là thật, cũng không có bất kỳ lời nói dối nào cả, nếu như không phải từ đầu tới cuối Dung Cẩn cũng ở chỗ này, ngay cả hắn cũng không nhất định sẽ chú ý tới lời nói của tiểu nha đầu kia có vấn đề.

"Xem ra chuyện này là do Lý gia Tam tiểu thư, nàng ấy cũng không phải là nhân vật đơn giản sao." Vừa thấy mặt liền giết chết nhân vật như Chu Minh Yên, như thế nào lại là tiểu thư khuê tú bình thường.

Mộc Thanh Y cười nhạt nói: "Vị Lý tiểu thư này có thể có được khen ngợi của Thái hậu, đương nhiên có chút bản lãnh không giống người bình thường. Chu Minh Yên từ nhỏ bị Bình Nam Quận Vương cưng chiều làm hư, bàn về tâm kế mười nàng ta cũng không đấu lại Lý Tri Nghi." Mà mình đã từng bị Chu Minh Yên làm cho cửa nát nhà tan như vậy, rõ ràng phải ngu xuẩn số một đi.

"Thanh Thanh dường như rất ghét Chu Minh Yên." Dung Cẩn vừa nói, vừa bất động thanh sắc quan sát đi thiếu nữ ở bên cạnh.

Từ lúc vừa mới bắt đầu thủ đoạn của Thanh Thanh đối phó với Chu Minh Yên hắn đã nhìn ra, Thanh Thanh rất ghét nữ nhân này, không phải nói Thanh Thanh có chút hận nữ nhân này. Bất quá loại này hận ý này thuần túy so ra lại kém hơn so với chán ghét và cừu hận đối với Mộ Dung Dục và Mộ Dung An, hơn nữa cảm giác còn có một chút gì khác ở bên trong. Bất quá từ nhỏ đến lớn không cảm thụ qua quá nhiều tình cảm, Dung Cửu công tử cũng không thể chính xác hiểu ra đây rốt cuộc là một loại tình cảm gì.

Bất quá, có thể khẳng định một chút, Thanh Thanh không muốn giết Chu Minh Yên, mà chỉ muốn nàng ta thống khổ. Như vậy so ra, Dung Cẩn cảm thấy Thanh Thanh đặt tình cảm trên người Chu Minh Yên có chút quá nhiều rồi. Rõ ràng nghe nói Chu Minh Yên cùng Thanh Thanh từ trước chưa từng có nhiều giao tiếp với nhau a, tại sao Thanh Thanh phải đối với nàng có tình cảm phức tạp hơn so với Mộ Dung Dục cùng Mộ Dung An?

Mộc Thanh Y cười nhạt nói: "Quả thật có chút chán ghét."

"Công tử ta giúp Thanh Thanh giết nàng có được hay không?" Dung Cẩn dịu dàng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!