Editor: LaOngDao142
"Nếu như ngay cả Phượng Chương tiên sinh cũng khong thể tin, Thanh Y còn có thể tin người nào? Mặt khác Thanh Y cũng tin tưởng mắt nhìn người của Cố tướng quân."
Phùng chưởng quỹ nhìn bóng lưng Mộc Thanh Y rời đi, vẫn biểu hiện thong dong tĩnh táo cũng ngây ngẩn cả người. Phượng Chương tiên sinh, cách xưng hô này đã có ít nhất mười mấy năm không có ai gọi hắn, Mộc gia Tứ tiểu thư năm vừa mới mười sáu làm sao biết?
Đi xuống lầu ba, trên dung nhan xinh đẹp của Mộc Thanh Y lộ ra một tia nụ cười nhàn nhạt. Mặc dù trí nhớ của nàng luôn luôn rất tốt, nhưng có thể nhớ Phùng Chỉ Thủy quả thật có chút không dễ dàng. Phùng Chỉ Thủy họ Phùng, tên Kính, chữ Chỉ Thủy, danh hào Phượng Chương. Thời thiếu niên cũng là thiếu niên tài tử nổi danh ở Giang Nam, nếu như một người bình thường thi khoa làm quan, đến hôm nay cũng có thể đã là quan nhất phẩm, nhị phẩm.
Đáng tiếc người này số phận không tốt, mười tám tuổi tham gia thi hội lại gặp được trường thi gian lận, bài thi của hắn bị một vị trọng thần trong triều thay đổi bài thi cho con mình đánh hắn thi rớt. Mặc dù cuối cùng tra rõ chân tướng, nhưng Phùng Chỉ Thủy lại bị không ít đau khổ, từ đó đối với quan trường nản lòng thoái chí. Hôm nay tính ra đây đã gần ba mươi năm trước, Phùng Chỉ Thủy ở kinh thành cũng hiển hách một thời, hơn nữa những năm gần đây tướng mạo cũng thay đổi không ít, cũng khó trách không ai nhận ra chưởng quỹ Khinh An Các là thiếu niên tài tử ba mươi năm trước.
Mộc Thanh Y có thể nhận ra hắn bởi vì bảy năm trước, nàng phụng bồi tổ phụ từng gặp qua Phùng Chỉ Thủy một lần. Sau khi Phùng Chỉ Thủy rời đi tổ phụ còn cảm thán hồi lâu, nói Phùng Chỉ Thủy vốn là cũng là quốc chi lương tài. Nhưng ngay cả như vậy, mới vừa rồi Mộc Thanh Y vẫn như cũ không có thể một lần liền nhận ra hắn, chẳng qua là nghe được tên của hắn mới cảm giác có chút quen quen thôi.
Đi xuống lầu, Châu Nhi như cũ canh giữ ở cửa sương phòng. Mộc Thanh Y hỏi: "Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?"
Châu Nhi lắc đầu một cái, có chút nghi ngờ nói: "Châu Nhi giống như nghe được thanh âm của Tam tiểu thư."
"Mộc Vân Dung? Tại sao chỗ nào cũng có nàng vậy? Chúng ta cũng đi xem một chút." Mộc Thanh Y cau mày nói.
Trong đại sảnh ngoài lầu hai, quả nhiên là một trận tiếng động lớn ồn ào. Hai mắt Mộc Vân Dung như thần hung ác nhìn chằm chằm một thiếu nữ mặc áo quần màu thiển bích thanh tú. Đi bên cạnh Mộc Vân Dung còn có mấy danh môn thiên kim sắc mặt khác nhau, có người đang khuyên Mộc Vân Dung, có người hả hê nhìn xem náo nhiệt, có người dứt khoát đổ dầu vào lửa. Chung quanh các tân khách cũng đều hăng hái bừng bừng vừa nhìn vừa xì xào bàn tán nghị luận ầm ỉ.
Chuyện nghị luận rất hiển nhiên chính là Mộc Vân Dung cùng thiếu nữ bích y kia.
"Tiểu thư, chúng ta chớ đi ra ngoài." Châu Nhi tránh sau lưng Mộc Thanh Y, nhẹ giọng nói. Tam tiểu thư thật là làm thể diện của phủ Túc Thành Hầu mất hết, nếu như tiểu thư đi ra ngoài chẳng phải là muốn đi theo nàng ta bị người nhạo báng sao.
Nhưng Châu Nhi không biết, phủ Túc Thành Hầu càng bị người nhạo báng, thì Mộc Thanh Y càng vui vẻ. Bất quá muốn xem náo nhiệt thì nên giá họa hay là muốn khuyên nhủ đây.
Trấn an vỗ vỗ tay Châu Nhi, Mộc Thanh Y bước chậm đi ra ngoài: "Có chuyện gì?"
Mặc dù lần trước Mộc Thanh Y đã tham gia yến hội của Cung vương phi, nhưng người trong kinh thành biết nàng thật ra cũng không nhiều lắm. Thiếu nữ vừa đi ra, tất cả mọi người đều sửng sốt. Mộc Vân Dung nhíu mày một cái, cắn răng nói: "Mộc Thanh Y, ngươi tới đây làm gì? Khinh An Các loại người như ngươi có thể đến sao?"
Nga, thì ra là như vậy! Nguyên lai là Tứ tiểu thư đích nữ phủ Túc Thành Hầu. Nhưng theo lời của Mộc Tam tiểu thư cũng có chút ý tứ, Khinh An Các nếu như đích nữ Tứ tiểu thư không thể tới, chẳng lẽ thứ xuất Tam tiểu thư là có thể tới sao? Hay là nói... Ninh vương phi tương lai?
Mộc Thanh Y mặc kệ Mộc Vân Dung nói gì, đi tới trước mặt thiếu nữ mặc bích y, lại cười nói: "Vị tiểu thư này họ gì?"
Thiếu nữ nhìn Mộc Thanh Y, hiển nhiên là ấn tượng đối với phủ Túc Thành Hầu không được tốt lắm. Do dự một chút mới nói:"Ta họ Lý."
Mộc Thanh Y sáng tỏ, chỉ là không biết tại sao Mộc Vân Dung và Lý tiểu thư ở Khinh An Các gặp phải. Chuyện Lý gia từ hôn Mộc Linh đã sớm thành trở thành trò cười khắp cả kinh thành, ở chỗ này gặp gỡ Mộc Vân Dung tức giận đương nhiên sẽ vì ca ca xả giận.
Lý tiểu thư có thể nói ra câu rước thi thể nàng vào cửa, hiển nhiên cũng không phải nữ tử yếu đuối. Chính là gặp phải Mộc Vân Dung không nói đạo lý nên cũng có chút buồn bực.
"Tam tỷ trong khoảng thời gian này tâm tình không tốt, nếu như có chỗ nào thất lễ, thỉnh Lý tiểu thư thứ lỗi." Mộc Thanh Y cười yếu ớt nói. Lý tiểu thư có chút kinh ngạc nhìn Mộc Thanh Y, Lý gia lúc này từ hôn, cho dù phủ Túc Thành Hầu có sai nhưng cũng không trách phủ Túc Thành Hầu có oán khí, gặp Mộc Thanh Y tâm bình khí hòa tự nhiên hào phóng như thế, vẫn có chút phản ứng không kịp.
"Tứ tiểu thư khách khí." Lý tiểu thư mím môi cười nhẹ nói. Nàng có thể cảm nhận được vị tứ tiểu thư trước mắt và tam tiểu thư kiêu ngạo ương ngạnh không giống nhau. Mặc kệ người tự khoe khaong làm việc như thế nào, giáo dưỡng luôn không sai. Thân là đích nữ Lý gia, Lý tiểu thư vẫn có chút chướng mắt vị hôn phu của muội muội cùng mẹ. Bất quá Mộc Vân Dung chắc chắn là Ninh vương phi tương lai, cho dù Lý gia không cùng phe với Cung vương, cũng tránh không được cho nàng ta một chút mặt mũi.
"Mộc Thanh Y, ai cần ngươi xen vào việc của người khác!" Mộc Vân Dung hổn hển nói.
Mộc Thanh Y sườn thủ, thản nhiên xem Mộc Vân Dung nói:"Tam tỷ vẫn nên cẩn thận suy nghĩ, trở về làm sao giải thích với phụ thân hành vi hôm nay của tỷ đi." Cung vương và phủ Túc Thành Hầu đều vắt hết óc mượn sức Lý gia, nếu như hôm nay Mộc Vân Dung nháo với Lý tiểu thư như thế này, cũng không biết Mộc Trường Minh biết được sẽ tức giận như thế nào. Nhưng hiện tại... Kỳ thật đã đắc tội rồi.
Nghe vậy, Mộc Vân Dung không khỏi cứng lại. Nàng ta cũng là ngoài ý muốn gặp Lý tiểu thư ở Khinh An Các, nhớ tới nhị ca vẫn còn nằm ở trên giường, phủ Túc Thành Hầu đi đến chỗ nào cũng bị người trong kinh thành nghị luận, nhất thời lửa giận tuôn trào mới xông lên tìm Lý tiểu thư gây phiền toái, lại quên phụ thân đã sớm đã cảnh cáo trong khoảng thời gian này muốn nàng ta an phận một ít. Nhưng ở trước mặt Mộc Thanh Y, Mộc Vân Dung sao có thể đánh mất mặt mũi. Cưỡng chế bất an trong lòng, cao ngạo nhướng mày nói:"Ta cũng là vì nhị ca, phụ thân sẽ không làm gì ta! Ngươi tính là cái gì, chờ ta thành Ninh vương phi...."
"Câm miệng! Đừng dọa người dễ thấy." Mộc Thanh Y khó chịu có chút phiền chán nhíu mày nói. Mộc Vân Dung người như vậy, căn bản là không có cách nào giảng đạo lý. Nghe nói trong cung Mộc Phi Loan khôn khéo trí tuệ, năm đó Tôn thị sinh ra ba đứa con, đầu óc chỉ cho một mình Mộc Phi Loan thôi sao?
"Mộc Thanh Y!" Mộc Vân Dung thét chói tai.
"Các ngươi, mang tam tiểu thư trở về!" Mộc Thanh Y nhìn lướt qua mấy nha đầu đi theo sau lưng Mộc Vân Dung, trầm giọng nói. Ban đầu nha đầu đi bên cạnh Mộc Vân Dung không để đích nữ như Mộc Thanh Y vào mắt. Nhưng lúc này bị ánh mắt lạnh nhạt của Mộc Thanh Y đảo qua, trong lòng phát lạnh. Không tự chủ được kéo ống tay áo của Mộc Vân Dung.
"Chát!" Mộc Vân Dung quay người, một bạt tai vừa nặng vừa ngoan tát lên mặt nha đầu kia: "Ăn cây táo, rào cây sung!" Mọi người ở đây nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm, người này... Chính là Ninh vương phi tương lai sao? Nghe nói mẹ đẻ của Ninh vương phi là nha đầu bên cạnh Túc Thành Hầu, quả nhiên, không phải danh môn chính thê sinh liền không giống nhau. Đặc biệt có Mộc Thanh Y là đích nữ, càng có vẻ Mộc Vân Dung không lên được mặt bàn.
Mọi người trong lòng đều âm thầm cân nhắc, trở về nhất định phải mạnh mẽ giáo dưỡng đối với thứ nữ a. Nếu như dưỡng ra một người giống với Ninh vương phi tương lai, mặt mũi đều mất hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!