Chương 41: Tiền duyên, từ hôn

Editor: LaOngDao142

Trong vườn hoa Phủ Túc Thành Hầu, Mộc Thanh Y và Ca Thư Hàn sóng vai đi chung với nhau. Sau lưng, Châu Nhi và mấy nha đầu phủ Túc Thành Hầu không xa không gần đi theo. Ca Thư Hàn muốn cùng Mộc Thanh Y đơn độc nói, tự nhiên cũng không tiện cự tuyệt, Mộc Trường Minh phái người đi theo cũng coi như có ý tứ tránh hiềm nghi. Chỉ tiếc, lúc này trong lòng Mộc Thanh Y bởi vì trước đây không lâu biết được tin tức lạnh như băng, đối với an bài của Mộc Trường Minh đương nhiên không có nổi một tia cảm kích.

Ca Thư Hàn đi bên cạnh Mộc Thanh Y cúi đầu thoáng nhìn nữ tử chỉ biết rũ mắt vâng lời, nhưng rõ ràng tâm tư không thuộc về thiếu nữ mà nhíu mày. Còn có người dám ở trước mặt hắn thất thần, thật là không thấy nhiều.

"Tại sao ngươi không muốn gả cho ta?" Ca Thư Hàn trầm giọng hỏi.

Mộc Thanh Y ngẩng  đầu lên, đôi mi thanh tú nhíu lại không đáp mà hỏi ngược lại, "Tại sao vương gia phải cưới ta?"

"Bổn vương nhìn trúng ngươi không được sao?"

"Vương gia muốn đối với Thanh Y vừa gặp đã thương sao?"

"Chẳng lẽ không được?" Ca Thư Hàn vuốt càm, thú vị cười nói. Ca Thư Hàn cũng không phải là một người dễ chung đụng, cho dù hắn không nghiêm túc, nhưng thời điểm hắn cười cũng có thể cho người khác một loại áp lực vô hình.

Mộc Thanh Y nhàn nhạt lắc đầu: "Liệt vương cảm thấy Thanh Y ngu xuẩn sao?" Phải có bao nhiêu ngu ngốc mới có thể tin tưởng Ca Thư Hàn sẽ bởi vì một lần gặp mặt ở biệt viện phủ Cung Vương đối với nàng khuynh tâm? Huống chi, theo ý tứ của  Dung Cẩn, rõ ràng trước khi Ca Thư Hàn gặp nàng ở phủ Cung Vương cũng đã quyết định muốn kết hôn với nàng.

Ca Thư Hàn gật đầu rồi lại lắc đầu: "Vốn dĩ cũng cho rằng ngươi rất ngu xuẩn, nhưng... Bây giờ nhìn lại không giống."

Hai mắt Mộc Thanh Y thâm thúy: "Thanh Y trước kia từng gặp Liệt vương sao?"

Ca Thư Hàn ngẩn ra, bình tĩnh nhìn Mộc Thanh Y hồi lâu mới trầm giọng nói: "Ngươi thật đúng là một chút cũng không nhớ rõ?"

Nghe vậy, Mộc Thanh Y không khỏi ở trong lòng thầm thở dài một tiếng. Thì ra biểu muội từng gặp Ca Thư Hàn? Nhưng... Rốt cuộc chuyện khi nào?

Mộc Thanh Y rũ mắt xuống, không để cho Ca Thư Hàn thấy dao động trong mắt mình, im lặng không nói.

Trầm mặc một lúc lâu, Ca Thư Hàn mới vừa rồi cười nói: "Cũng khó trách... Cũng qua đã nhiều năm như vậy ngươi không nhớ rõ bổn vương cũng phải. Nhưng dù sao ngươi cũng không nên quên ngươi đã từng nói phải gả cho bổn vương! Bổn vương hiện tại tới cưới ngươi, ngươi sao lại từ chối?"

Trong lòng Mộc Thanh Y chấn động, một thanh âm thúy kiều mềm mại ở trong đầu vang lên.

"Biểu tỷ, Y nhi cùng mẫu thân trên đường tới kinh thành gặp phải thổ phỉ, thật đáng sợ. Thật may có một người cao lớn đã cứu giúp muội!"

"Có bị thương không?... Không có sao là tốt rồi, có cám ơn người ta thật tốt không?"

"Mới không cần! Người cao to là một tên bại hoại!"

"Người ta cứu muội cùng dì, thế nào lại thành bại hoại rồi?"

"Hắn nói gì ân cứu mạng, muốn lấy thân báo đáp. To con xấu như vậy, Y nhi mới không cần gả cho hắn đây!"

"Người ta nói đùa với muội đó, muốn tiểu nha đầu như muội lấy thân báo đáp người ta chẳng phải còn phải chờ thêm mười năm tám năm sao? Rất lâu a."

"Biểu tỷ, đại ca cười ta..."

Mộc Thanh Y ngẩng đầu lên  bình tĩnh nhìn Ca Thư Hàn nói: "Ta nhớ dường như không phải như thế." Lời nói dối bị phơi bày, Ca Thư Hàn cũng không thèm để ý, lại cười nói: "Ngươi nhớ rồi?"

Mộc Thanh Y lắc đầu: "Không có, chẳng qua mấy năm nay hôn sự có liên quan, trừ Ninh vương chính là sự kiện năm đó." Ca Thư Hàn có chút không vui nói: "Mộ Dung An? Nói hắn làm gì? Tên phế vật đó, bổn vương một tay là có thể bóp chết. Tiểu nha đầu, dù sao ngươi ở phủ Túc Thành Hầu trôi qua cũng không thoải mái, không bằng cùng bổn vương đi Bắc Hán đi. Bổn vương để cho ngươi làm chính phi."

"Đa tạ ý tốt của vương gia. Năm đó ân cứu mạng Thanh Y cảm kích khôn cùng. Nhưng Thanh Y còn có chuyện phải làm, không thể rời khỏi kinh thành."

"Có chuyện phải làm?" Ca Thư Hàn cau mày nói: "Chuyện gì ngươi có thể nói ra, bổn vương thay ngươi giải quyết."

Mộc Thanh Y cười nhạt không nói, thay nàng giải quyết? Ngay cả Ca Thư Hàn quyền nghiêng thiên hạ, có thể giúp nàng giết Mộ Dung Dục cùng Mộ Dung An, phá hủy phủ Túc Thành Hầu và phủ Bình Nam vương thậm chí phế hoàng đế sao?

"Ngươi không tin?" Ca Thư Hàn không vui nhìn thiếu nữ trước mắt, tiểu nha đầu này lại dám hoài nghi năng lực của hắn?

Mộc Thanh Y lắc đầu nói: "Liệt vương hiểu lầm, Thanh Y cũng không ý đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!