(*) đích thứ: dòng trưởng, chi thứ
"Vân Dung, các con đang làm gì?"
Mọi người xoay người lại, thấy Mộc Trường Minh và hai thanh niên đi tới, mặt nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm mọi người.
"Phụ thân."
"Bá phụ (*)."
(*) bá phụ: bác trai, là anh của cha
- Nuy
Bốn thiếu nữ cùng hành lễ, kêu lên, Mộc Trường Minh có bốn người con gái, trưởng nữ Mộc Phi Loan hiện nay là Nhu phi trong cung, thứ nữ Mộc Thải Bình được gả vào Hộ bộ thượng thư làm kế thất (*vợ kế
- Nuy) vào một năm trước. Hôm nay chỉ còn lại Mộc Vân Dung và Mộc Thanh Y. Hai thiếu nữ còn lại là hai thứ nữ của đệ đệ Mộc Trường Minh, Mộc Trường Thanh, lần lượt tên là Vũ Phỉ, Thủy Liên, là đường tỷ của Mộc Thanh Y.
Mộc Trường Minh quét mắt bốn người, ánh mắt dừng trên người Mộc Thanh Y một chút, trầm giọng nói: "Vân Dung, con đang làm gì?"
Xưa nay Mộc Vân Dung luôn được cưng chìu, có khi nào bị ủy khuất như vậy, đi tới bên người Mộc Trường Minh, che mặt khóc không ra tiếng: "Phụ thân, là Tứ muội ra tay đánh con trước!" Vừa nói, vừa lộ ra nửa bên mặt, quả nhiên khuôn mặt ngọc trắng nõn hiện lên mấy dấu tay làm cho người ta phải ghé mắt nhìn.
"Tứ muội, coi như Tam muội có cái gì không đúng, muội cũng không nên tùy tiện ra tay đánh người." Một thanh niên trẻ tuổi đứng sau lưng Mộc Trường Minh trầm giọng nói. Trong giọng nói ý tứ chỉ trích không cần nói cũng biết. Thanh niên này chính là con trai trưởng hiện nay của Mộc Trường Minh, Mộc Linh, cũng là ca ca đồng mẫu (*cùng mẹ
- Nuy) với Mộc Vân Dung.
Mộc Trường Minh cau mày nhìn Mộc Thanh Y, nói: "Thanh Y, con thân là muội muội, tại sao lại ra tay với Tam tỷ?"
Mộc Thanh Y nhướng mắt, nhàn nhạt nhìn Mộc Trường Minh một cái, nhưng không có nhìn thấy một tia lo lắng nào cho nữ nhi đã hôn mê mấy ngày từ trong mắt ông ta, lạnh nhạt nói: "Bẩm phụ thân, Tam tỷ nói nữ nhi là tiện nhân, còn nói mẫu thân cũng là vậy, hơn nữa cũng nói nữ nhi nên giống mẫu thân nên đi chết đi. Phụ thân, Tam tỷ nói đúng sao? Lần này nữ nhi không có vì vậy mà mất mạng là sai sao?"
Mặt Mộc Trường Minh biến sắc, trầm giọng nói: "Nói nhăng nói cuội gì đó! Vân Dung, con càn rỡ! Mẫu thân của Thanh Y là mẹ cả của con, con lại dám mở miệng nói lời ô uế, nương con là dạy con như thế nào hả?"
Mộc Vân Dung lại không nghĩ rằng mình tố cáo không thành công, ngược lại lại bị chửi, trong lòng vô cùng ủy khuất, mắt đỏ nói: "Rõ ràng là Mộc Thanh Y mắng con trước!"
Môi đỏ Mộc Thanh Y nở ra một nụ cười thản nhiên, hỏi: "Tam tỷ, rõ ràng là tỷ mắng ta trước, ta chỉ mới nói một câu, tỷ liền mắng và nhục nhã ta với mẫu thân. Nếu không tỷ hãy để cho phụ thân phân đúng sai đi, rốt cuộc là ta mắng tỷ cái gì?"
"Ta....." Mộc Vân Dung bị nghẹn, dù nàng có điêu ngoa hơn nữa cũng chỉ là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, về đề tài Ninh Vương có phải bị thương ở chỗ không tiện nói hay không, làm sao lại dám nói trước mặt mọi người. Trong lúc nhất thời, sắc mặt lúc xanh lúc trắng vô cùng đặc sắc.
Mộc Trường Minh biết nữ nhi này được sủng ái nên tính tình có chút điêu ngoa, thấy nàng nói quanh co không ra lời liền biết là nàng đang nói dối. Ngày thường điêu ngoa một chút cũng không sao, nhưng mà ở trước mặt mọi người nhục mạ mẹ cả, sẽ làm cho người ta hoài nghi cách dạy con cháu trong phủ Túc Thành Hầu. Thần sắc Mộc Trường Minh không khỏi nghiêm lại, lạnh lùng nói: "Con thân là trưởng tỷ, không biết quan tâm yêu thương muội muội, còn tùy ý hồ nháo, còn ra thể thống gì nữa?
Còn không biết trở về phòng suy nghĩ thật tốt cho ta!"
"Phụ thân! Rõ ràng chính là tiện...." Mộc Vân Dung không thuận theo, kêu lên.
"Tam muội." Mộc Linh đứng sau lưng Mộc Trường Minh đột nhiên lên tiếng cắt đứt lời Mộc Vân Dung, nói với Mộc Trường Minh: "Phụ thân, đều là hài nhi không dạy nghiêm, mới làm cho Tam muội tùy hứng như vậy. Bất quá, mấy ngày nay cũng là bởi vì.... Cho nên tâm tình của Tam muội mới dễ bực bội như vậy. Kính xin phụ thân tha lỗi."
Hiển nhiên Mộc Trường Minh hết sức hài lòng với đứa con trai này, gật đầu nhìn Mộc Linh, nói: "Linh nhi nói đúng. Bất quá sau này Vân Dung cũng không nên hồ nháo nữa, không nên gây gổ với Tứ muội con nữa." Thật ra thì, bởi vì Mộc Vân Dung sắp gả vào phủ Ninh Vương, cho nên nếu không phải là phạm phải chuyện lớn quan trọng, Mộc Trường Minh cũng không muốn phạt nặng nàng.
Nghe vậy, Mộc Vân Dung tức giận, mặt đen lại, rõ ràng là nàng bị đánh bạt tay, còn nói là nàng sai?
"Đừng có mơ! Rõ ràng là lỗi của nó!" Mộc Vân Dung hô lên.
Mộc Thanh Y cũng không có ý định lùi bước, nhàn nhạt nói: "Nữ nhi không dám nhận lời xin lỗi của Tam tỷ. Bất quá... Thân là thứ nữ lại dám nhục mạ mẹ cả ngay trước mặt mọi người, không biết phụ thân muốn xử lý như thế nào?"
Lời vừa ra, sắc mặt của mấy người ở đây có chút khó coi. Sắc mặt của Mộc Vân Dung và Mộc Linh nhất thời xanh lại, vẻ mặt của Mộc Trường Minh cũng có chút cổ quái. Đứng ở bên cạnh, trên mặt của Mộc Vũ Phỉ và Mộc Thủy Liên cũng có chút lúng túng, muốn đi lại không dám đi. Chỉ có thanh niên đứng sau lưng Mộc Trường Minh giống như Mộc Linh, là thứ trưởng tử (*) Mộc Sâm là thú vị nhíu mày.
(*) thứ trưởng tử: con trai lớn thứ xuất, tức là do thiếp thất sinh ra
- Nuy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!