Chương 2: Dạy dỗ thứ tỷ

Sáng sớm, Mộc Thanh Y dần dần mở mắt ra, nhìn thấy màn giường có chút cũ thì hơi mờ mịt, rồi nhanh chóng biến thành vẻ yên tĩnh. Sau khi được Châu Nhi hầu hạ rửa mặt xong, mới đi đến Viện An Đức thỉnh an lão phu nhân của phủ Túc Thành Hầu. Mộc lão phu nhân chính là mẹ ruột của Túc Thành Hầu Mộc Trường Minh, được triều đình tứ phong (*) là siêu nhất phẩm Đức An phu nhân.

Đồng thời cũng là lão tổ tông tôn quý nhất của phủ Túc Thành Hầu, kể từ ba năm trước, sau khi mẹ ruột của Mộc Thanh Y qua đời, phủ Túc Thành Hầu vẫn nằm trong tay lão phu nhân. Cho nên phu nhân hiện tại của Túc Thành Hầu cũng chỉ có thể đi theo làm trợ thủ cho lão phu nhân.

(*) tứ phong: ban thưởng, ban tặng

- Nuy

Lúc đến Viện An Đức, lại có chút trễ, trong Phúc Thọ Đường đã ngồi đầy người.

"Cháu gái thỉnh an tổ mẫu, tổ mẫu vạn an." Đứng trong đường, Mộc Thanh Y lạy một cái.

"Đứng lên đi, thân thể tốt không?" Mộc lão phu nhân quan sát bộ quần áo của người cháu gái này trước mắt, ánh mắt khôn khéo nheo lại.

Mộc Thanh Y rũ mắt xuống, cung kính nói: "Cám ơn tổ mẫu quan tâm, cháu gái tốt lắm."

"Không có sao là tốt rồi." Mộc lão phu nhân gật đầu, đột chuyển chuyển câu chuyện: "Cháu bệnh nặng mới khỏi, thế nào còn mặc quần áo màu trắng? Tôn thị, một lát nữa cho người đem mấy bộ áo có màu sắc tươi một chút cho Tứ nha đầu đi. Nữ nhi khuê nữ trong nhà, ăn mặc như thế, còn ra thể thống gì."

Phu nhân Túc Thành Hầu ngồi bên cạnh Mộc lão phu nhân siết chặt khăn tay, cười làm lành: "Bẩm lão phu nhân, vật liệu may mặc tháng này đã sớm đưa qua cho Thanh Y, đều là màu sắc và hoa văn đang lưu hành đâu. Thanh Y như vậy..... Chỉ sợ cũng là đối với biểu..... Là một phen tâm ý với biểu tỷ của nàng đi."

Lời Tôn thị vừa nói ra, Tam tiểu thư Mộc Vân Dung ngồi bên cạnh Tôn thị liền thấp giọng cười: "Tứ muội thật là tấm lòng vàng, thậm chí ngay cả một nữ tử thanh lâu chết đi cũng.... Biết là Tứ muội nhớ tình bạn cũ, nếu không biết rõ, còn nghĩ rằng Tứ muội có ý bất mãn gì đó với Ninh Vương nha. Dù sao.... Ả tiện nhân Vãn Ca kia là đả thương Ninh Vương điện hạ!" Nói đến chỗ này, gương mặt xinh đẹp của Mộc Vân Dung xẹt qua một tia tức giận dữ tợn.

Hiển nhiên là vô cùng tức giận đối với việc Cố Vân Ca đả thương Ninh Vương.

"Im miệng!" Mộc lão phu nhân lạnh lùng nói. Hung hăng quét mắt Tôn thị và Mộc Vân Dung, nói: "Biểu tỷ cái gì? Các người nhớ kỹ cho ta, Tứ nha đầu không có biểu tỷ!"

Mộc Vân Dung bĩu môi, dịu dàng nói: "Tổ mẫu, Dung nhi biết sai rồi. Chẳng qua là.... Ninh Vương bị ả tiện nhân kia đả thương nặng như vậy, Dung nhi.... Dung nhi....." 

Thấy nàng nước mắt lã chã ướt át, Mộc lão phu nhân khẽ thở dài: "Cháu đã sắp là Ninh vương phi, thế nào còn không hiểu chuyện như vậy? Nên nói cái gì hay không nên nói cái gì, cháu còn không biết sao?"

Mộc Vân Dung rũ mắt xuống, không hiểu nói: "Ả tiện nhân kia đều đã chết, có cái gì không thể nói chứ?"

"Tóm lại cháu nhớ kỹ cho ta, những chuyện liên quan tới Cố gia, từ nay về sau một chữ cũng không được nhắc tới. Các người cũng giống như vậy, hiểu không?" Âm thanh của Mộc lão phu nhân trầm xuống, quét mắt một lượt mọi người ở đây.

"Nhi tức / Cháu gái ghi nhớ." Mọi người đồng thanh đáp.

Mộc Thanh Y đứng im trong Phúc Thọ Đường, không nói gì, lông mi dày khẽ rũ xuống che lại con ngươi đầy hận ý. Mộc lão phu nhân cho là nàng mặc quần áo tơ trắng là vì Cố Vân Ca, mà thật tế nàng là vì linh hồn của biểu muội Thanh Y giờ không biết ở nơi nào. Mặc dù chỉ trải qua một đêm, nhưng Mộc Thanh Y cũng đã rất nhanh chấp nhận hiện trạng trước mắt. Mà tình hình này, hơn phân nửa chính là tá thi hoàn hồn (*), hay là đoạt "nhà" mà trong sách từng nói qua.

Chẳng qua là mình chưa bao giờ chủ động đi đoạt, nếu là tá thi hoàn hồn.... Vậy biểu muội thật sự đã chết như vậy sao? Bị chính phụ thân ruột của mình đẩy ngã đến mất mạng?

(*) tá thi hoàn hồn: mượn xác hoàn hồn, giống như những tư tưởng, hành vi, thế lực lạc hậu mượn danh khác để xuất hiện trở lại

- Nuy

Trừ thương tâm và áy náy đối với biểu muội, sống lại ở phủ Túc Thành Hầu cũng vô cùng có lợi đối với nàng. Phủ Túc Thành Hầu nhìn sơ qua là có chút dính dáng tới việc tham gia hãm hại cả nhà Cố gia, nhưng nàng vì Cố gia, vì dì, vì biểu muội mà báo thù thì cần phải hành động. Bất quá.... Ngay cả chết đi mà sống lại cũng đã trải qua, bị lửa thiêu sống cũng đã chịu qua, còn có cái gì không thể nhẫn nhịn?!

"Tứ nha đầu?"

"Cháu gái biết sai rồi, xin tổ mẫu tha thứ." Mộc Thanh Y nhẹ nhàng thi lễ, thấp giọng nói.

Mộc lão phu nhân không dấu vết nhíu mày, gật đầu nói: "Biết sai là tốt, cuối cùng thì cháu cũng là đích nữ phủ Túc Thành Hầu, làm sao mà tổ mẫu và phụ thân cháu không thương cháu được?"

"Cháu gái hiểu."

Thấy nàng như thế, lúc này Mộc lão phu nhân mới hài lòng gật đầu một cái. Mặc dù cảm thấy đứa cháu gái có chút nhu nhược không đúng chỗ nào đó, nhưng trải qua chuyện lần này cũng nên hiểu chuyện một chút.

Mộc Thanh Y lạnh lùng cười trong lòng: Thương? Kết quả thương này chính là biểu muội của nàng thân là đích nữ, lại sống trong một tiểu viện vắng vẻ còn không bằng con thiếp thất. Thương chính là lúc bị thương nặng nhưng cũng không thấy một người đến thăm? Thương chính là Y nhi cứ chết không rõ ràng như vậy? Thật sự là rất thương, rất đau, rất chăm sóc....

Bồi tiếp Mộc lão phu nhân nói chuyện một lát, Mộc lão phu nhân nói mệt, nên cho mọi người rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!