Chuyển ngữ: Nuy
****
Mới vừa xuống lầu, đã thấy Mộ Dung An ngồi yên trong lầu khách bên dưới, ánh mắt có chút hung ác nham hiểm nhìn nàng từ từ xuống lầu. Con ngươi Mộc Thanh Y lóe lên, quả nhiên Mộ Dung An rất để ý đến Đại ca, nhưng mà.... Mộ Dung An lại áp bức và lăng nhục Cố gia cùng Đại ca, nàng sẽ trả lại gắp đôi!
Ung dung xuống lầu đi vào khách sảnh: "Vương gia."
Mộ Dung An nhìn chằm chằm Mộc Thanh Y lúc lâu, mới hỏi: "Hắn…thế nào?"
"Thanh Y đã khuyên nhủ biểu ca, huynh ấy sẽ không như vậy nữa." Mộc Thanh Y thấp giọng nói.
Mộ Dung An gật đầu một cái, nói: "Tốt nhất là như thế, lần này bổn vương sẽ không so đo với ngươi, trở về tốt nhất là ngậm chặt miệng lại cho bổn vương."
Đôi mi thanh tú của Mộc Thanh Y nhíu lại, rất nhanh đã hiểu được ý tứ của Mộ Dung An. Mặc dù Mộ Dung An không có đem Mộc Trường Minh để vào mắt, nhưng đối với Mộ Dung Dục mà nói, Mộc Trường Minh vẫn có chỗ dùng. Mộc Trường Minh không chỉ là Hầu gia, hơn nữa đã từng cứu mạng Hoa Hoàng, và cũng là phụ thân của Nhu phi, quan trọng hơn, trong tay Mộc Trường Minh còn có trọng binh. Đối với Mộ Dung Dục, Mộc Trường Minh là một trợ lực rất quan trọng.
Dù Mộ Dung Dục có được Hoa Hoàng coi trọng, nhưng Hoa Hoàng cũng còn có mười mấy hoàng tử, mà trong đó, ưu tú hơn Mộ Dung Dục, thậm chí còn có xuất thân hiển hách tốt hơn Mộ Dung Dục, chưa chắc là không có.
"Thanh Y hiểu." Mộc Thanh Y nhẹ giọng nói.
Mộ Dung An như có điều suy nghĩ quan sát Mộc Thanh Y, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: "Đột nhiên bổn vương phát hiện.... Ban đầu đồng ý chủ ý thay đổi cưới Mộc Vân Dung, có lẽ cũng không phải là ý kiến hay. Mộc Thanh Y, ngươi có muốn làm Ninh vương phi không?"
Đột nhiên Mộc Thanh Y ngẩng đầu, mâu quang trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Ninh vương là muốn làm nhục phủ Túc Thành Hầu, hay là muốn làm nhục...."
Sắc mặt Mộ Dung An biến đổi, rốt cuộc cũng khẽ hừ một tiếng, giận tái mặt nói: "Ngươi cút đi! Bổn vương thấy đôi mắt này của ngươi đã buồn nôn rồi!"
"Thanh Y cáo lui." Mộc Thanh Y cũng không có tức giận, hơi phúc thân, rồi đi ra ngoài.
****
Trong xe ngựa trở về phủ Túc Thành Hầu, Mộc Thanh Y yên lặng ngồi trong góc thùng xe, hoàn toàn bỏ qua sắc mặt tối tăm của Mộc Vân Dung và bầu không khí có chút cổ quái. Mắt buông xuống che dấu đi tất cả tâm tình, nhưng trong lòng đã sớm tính toán thật nhanh.
Đại ca còn sống, như vậy tất cả kế hoạch trước kia đều phải thay đổi. Quan trọng nhất là, nàng nhất định phải mau chóng cứu Đại ca ra khỏi phủ Ninh Vương. Mà nay, bằng vào sức một mình nàng, là tuyệt đối không thể làm được. Như vậy.... phải nhanh chóng tính kế tất cả mọi người trong kinh thành, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lên khẽ vuốt lấy mi tâm có chút mệt mỏi.
Mộc Vân Dung một lòng vui vẻ đi thăm Mộ Dung An, Mộ Dung An không những không chút cảm kích nào, mà còn trách mắng nàng, lúc này Mộc Vân Dung một bụng lửa giận không chỗ phát tiết. Thấy Mộc Thanh Y trầm mặc không nói gì, trong mắt xẹt qua một tia âm u bén nhọn: "Muội muội không cần si tâm vọng tưởng, chắc chắn Ninh vương sẽ không muốn thấy muội."
Mộc Thanh Y nhíu mày, cười nói: "Tam tỷ hãy tự lo lắng cho chính mình đi, Ninh vương có nguyện ý thấy ta hay không cũng không quan trọng, mà quan trọng nhất là.... Nếu ngay cả Ninh vương cũng không muốn gặp Ninh vương phi tương lai.... Tam tỷ phải làm sao đây? Bất quá thật may..... Mộc gia chúng ta cũng không chỉ có mỗi Tam tỷ là nữ nhi...."
"Muội muội có ý gì?" Sắc mặt Mộc Vân Dung lập tức biến đổi, hung hăng nhìn chằm chằm Mộc Thanh Y.
Mộc Thanh Y cười nhạt không nói, cúi đầu nhàn nhã lật một trang sách bên cạnh.
Không chỉ Mộc Vân Dung thay đổi sắc mặt, sắc mặt của Mộc Vũ Phỉ và Mộc Thủy Liên ngồi bên cạnh cũng có chút kỳ quái. Mộc Thanh Y nói không sai, Ninh vương muốn đám hỏi với phủ Túc Thành Hầu, nhưng vương phi lại chưa chắc nhất định phải là Mộc Vân Dung. Mộc Vân Dung ngoài trừ có Nhu phi là thân tỷ tỷ (*chị cùng mẹ cùng ba), thì thân phận cũng không có cao bằng các nàng. Coi như không làm được chính phi, thì làm trắc phi còn muốn mạnh hơn Nhị tỷ gả cho người khác làm kế thất (*vợ kế) hoặc tiểu thiếp.
Bản thân Mộc Thanh Y chính là bị Ninh vương thối hôn qua, Ninh vương muốn cưới người nào cũng không thể cưới nàng ta, nhưng các nàng lại không giống như vậy.....
Các nàng suy nghĩ cái gì, làm sao Mộc Vân Dung lại không biết chứ, lập tức hung hăng nhìn chằm chằm hai người, nổi giận nói: "Các người thành thật một chút cho ta, dám đánh chủ ý lên người Ninh vương, cũng đừng trách ta không khách khí."
Mặc dù trên mặt Mộc Vũ Phỉ và Mộc Thủy Liên tỏ ra khúm núm (*bảo sao nghe vậy), nhưng trong lòng lại hết sức bất mãn với thái độ kiêu ngạo ngang ngược của Mộc Vân Dung. Mặc dù bọn họ chỉ là chất nữ (*cháu gái) của Mộc Trường Minh, nhưng dầu gì cũng là tiểu thư Mộc gia. Thân phận cũng không thua Mộc Vân Dung bao nhiêu, bình thường tùy ý Mộc Vân Dung còn chưa tính, hiện tại thái độ Mộc Vân Dung lại đem các nàng tùy tiện quát tháo.
Dọc theo đường đi, không khí trên xe ngựa có chút ngưng trọng. Mà Mộc Thanh Y là người khơi mào một màn này lại nhàn nhã tự tại ngồi đọc sách, phảng phất như căn bản không phát hiện không khí quỷ dị giữa ba người kia.
Vừa về tới phủ, Mộc Vân Dung liền nổi giận đùng đùng kéo Mộc Linh đi về viện của Tôn thị. Mộc Vũ Phỉ và Mộc Thủy Liên thì cũng không yên lòng, lập tức cáo từ Mộc Thanh Y, Mộc Sâm. Đứng ở trước cửa, Mộc Sâm như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn Mộc Thanh Y ngoan ngõan đứng trước xe ngựa, nhướng mày cười nói: "Xem ra Nhị đệ và Tam muội cũng có việc gấp, Tứ muội, Đại ca đưa muội về viện Lan Chỉ đi."
Mộc Thanh Y cũng không có cự tuyệt, cười nói: "Vậy thì đa tạ Đại ca rồi."
Trở lại viện Lan Chỉ, Mộc Thanh Y tự nhiên mời Mộc Sâm đi vào uống chén trà xanh. Bưng chén trà trong tay, Mộc Sâm khẽ cau mày quan sát thiếu nữ nhìn như yên lặng trước mắt này, chẳng biết tại sao Mộc Sâm lại cảm giác được giấu dưới vẻ ngoài trầm tĩnh này chính là dòng nước ngầm đầy nguy hiểm. Trong nháy mắt đó, thậm chí Mộc Sâm còn hoài nghi, người con gái trước mặt này thật sự là Tứ muội dịu dàng khiếp nhược của hắn sao?
Hay là trước kia nàng thật sự ẩn núp quá sâu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!