Chương 11: Cung vương chính phi

Chuyển ngữ: Nuy

****

"Cung vương phi giá lâm, tiểu nữ không nghênh đón xa, xin thứ tội."

Vốn Mộc Thanh Y cũng không có quan tâm ai vào, nhưng lúc nghe cô gái tử y nói, không khỏi ngẩn người. Vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một nữ tử quần áo xa xỉ được mọi người vây quanh bước vào, đây không phải là Cung vương phi có đường làm quan rộng mở nhất trong kinh thành hiện nay thì là ai nữa chứ?

Chỉ thấy nữ tử hơi lộ ra ngạo khí chậm rãi bước vào đại sảnh, dung mạo xinh đẹp được đánh qua một lớp phấn mỏng, lông mày nhỏ mỏng, một thân quần áo lụa màu vàng hơi đỏ có mẫu đơn thêu chỉ vàng, phối hợp với phượng hoàng ngậm châu lung lay, cả người quý khí bức người, hơn nữa lại càng nhiều thêm mấy phần cao cao tại thượng và lãnh ngạo trong trí nhớ của Mộc Thanh Y. 

Cung vương phi rất là nhạy cảm đối với ánh mắt của người ngoài, chẳng qua Mộc Thanh Y chỉ ngẩn người một chút, liền bị nàng phát hiện, đứng đó nhíu mày nhìn nữ tử mang khăn che mỏng làm cho nàng cảm thấy có chút quen mắt. Cung vương phi ngưng mi, trầm giọng nói: "Đây là người nào?"

Cô gái tử y nhìn Mộc Thanh Y một cái, cười nói: "Bẩm Vương phi, vị tiểu thư này là đến mua hương liệu."

"Mua hương liệu?" Cung vương phi quan sát Mộc Thanh Y mấy lần, nói: "Bản phi nhìn vị tiểu thư này có chút quen mắt, không biết đây là tiểu thư nhà nào?"

Mộc Thanh Y xoay người lại, rũ mắt xuống, hơi phúc thân, nói: "Tiểu nữ là Tứ nữ (*) của phủ Túc Thành Hầu, gặp qua Cung vương phi."

(*) Tứ nữ: con gái thứ tư

- Nuy

"Tứ tiểu thư phủ Túc Thành Hầu?" Cung vương phi nhướng mày, nói: "Là nữ nhi của Tần Quốc phu nhân?"

"Đúng vậy." Mộc Thanh Y cung kính nói.

"Khó trách...." Nhìn Mộc Thanh Y cúi đầu, Cung vương phi có chút thất thần, sau khi phục hồi lại tinh thần, có chút mệt mỏi phất tay, nói: "Ngươi đi đi." Nói trắng ra là không chút lưu tình đuổi Mộc Thanh Y ra ngoài, thấy thái độ Cung vương phi như vậy, mấy nữ tử đi theo Cung vương phi cũng âm thầm che miệng cười trộm, hiển nhiên là có chút hả hê nhìn Tứ tiểu thư phủ Túc Thành Hầu không được lọt vào mắt xanh của vương phi.

Mộc Thanh Y nhàn nhạt nói: "Tiểu nữ vẫn còn đang chờ mua mấy thứ nữa, xin vương phi thứ tội."

"Ngươi...." Ánh mắt Cung vương phi khẽ biến, cẩn thận quan sát Mộc Thanh Y một lúc lâu, sau đó mới nói: "Ngược lại ngươi có chút khác với lời nhận xét của Vân Dung."

Đôi môi của Mộc Thanh Y dưới khăn che mặt câu lên, cười yếu ớt, nói: "Xuất thân có hạn, thỉnh thoảng Tam tỷ có nói chuyện không lọt tai, còn kính mong vương phi rộng lượng tha thứ."

Sắc mặt Cung vương phi thay đổi mấy lần, một lúc lâu sau mới nới với cô gái tử y bên cạnh: "Đã có khách, lần sau bản phi sẽ trở lại."

Nghe Cung vương phi nói thế, mấy nữ tử đi theo bên cạnh nàng cũng không thuận theo: "Vương phi, nàng ta cho mình là ai mà có thể làm cho vương phi nhân nhượng chứ?"

"Đúng vậy, thấy vương phi tới còn không ngoan ngoãn lui ra một bên, thật sự vô lễ mà."

"Đủ rồi." Cung vương phi có chút không vui quét mắt nhìn mọi người một cái, cười nói với Mộc Thanh Y: "Năm ngày sau, bản phi sẽ mở tiệc mời các vị tiểu thư khuê các trong kinh thành tại biệt viện, đến lúc đó Mộc tiểu thư nhất định phải tới."

Mộc Thanh Y thân thiết nói: "Cám ơn vương phi, đến lúc đó, tiểu nữ nhất định tới quấy rầy rồi."

Cung vương phi lạnh nhạt nhìn nàng một cái, lúc này mới xoay người rời đi.

"Chỉ sợ là Cung vương phi có chút mất hứng, còn xin Mộc tiểu thư cẩn thận mới được." Tiễn Cung vương phi xong, cô gái tử y nhìn Mộc Thanh Y, nhẹ giọng nhắc nhở. 

Mộc Thanh Y có chút kinh ngạc nhìn cô gái thanh tú trước mặt này, cũng không phải là vô cùng xing đẹp, nhưng từ ánh mắt thông suốt tĩnh lặng là có thể nhìn ra, nàng ta tất nhiên là một cô gái vô cùng thông minh sáng suốt, cùng nói với một cô gái thông minh sẽ không quá nhiều lời.

Cô gái tử y che miệng cười, nói: "Là ta nhiều chuyện rồi, xin Mộc tiểu thư không trách cứ, ta biết một thiếu nữ, cũng có chút giống với Mộc tiểu thư, cho nên không nhịn được...." Có chút thương cảm thở dài, cô gái tử y giơ tay lên mời Mộc Thanh Y vào trong.

Trong lòng Mộc Thanh Y động, nói nhỏ: "Có thể được cô nương coi trọng, nhất định là một vị kỳ nữ (*)."

(*) kỳ nữ: là một cô gái / nữ tử có tài hiếm thấy

- Nuy

Cô gái tử y gật đầu nói: "Đúng là một vị kỳ nữ, tuy ta và nàng chỉ gặp nhau mấy lần, nhưng chỉ sợ sẽ không có một cô gái thông minh xinh đẹp nào như vậy nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!