Edit: Mặc Mặc
Beta: Sakura
Cạnh vách núi u tĩnh, một vầng trăng tròn không xa không gần treo nơi chân trời. Trên đỉnh núi, gió hiu hiu thổi, nam tử độc nhãn nằm vô lực
trên vách núi, đáy mắt tràn đầy hối hận, cười khổ: " Thủ đoạn này của
Diệp tiểu thư không khỏi quá hèn hạ đi?" Diệp Ly nhàn nhã ngồi bên cạnh
hắn, tiện tay gỡ bỏ thuốc nhuộm màu đỏ trên vai ném xuống vách núi,
không quan tâm nhún vai nói: "Ngươi cũng không phải chính nhân quân tử,
ta sẽ không thấy áy náy." Thủ đoạn không quan trọng, mà quan trọng là …
kết quả.
"Đừng nhúc nhích."Lưỡi dao sắc bén không nặng không nhẹ kề sát mạch
đập ở cổ của nam tử: "Ta không đề nghị ngươi hành động thiếu suy nghĩ,
trước khi ngươi chưa chắc chắn thành công, chỉ cần ta đâm thêm nửa tấc,
đại la kim tiên cũng không thể cứu được ngươi."
"Ngươi thật độc ác, ta có thể hỏi ngươi đã dùng kỳ độc gì đối với ân
nhân cứu mạng của ngươi không?" Nam tử bất đắc dĩ tạm thời ngừng vận
công để tránh độc phát, trên thực tế hắn căn bản không sử dụng được một
chút nội lực.
Diệp Ly lắc đầu: "Bí mật, nhưng cách xưng hô ân nhân cứu mạng này cần phải bàn bạc lại nha, tâm tình ta gần đây vô cùng không tốt."
"Thật may mắn khi được nghe tài nữ đệ nhất kinh thành kể khổ." Nam tử cười nói, chỉ là phối hợp với diện mạo khiến người khác sợ hãi nhìn vào có chút buồn cười. Diệp Ly cau mày nói: "Từ khi ta được chỉ hôn cho
Định Vương, dường như các loại phiền toái đều tìm tới cửa, không ngừng
thăm dò, giám thị, bới móc, đương nhiên còn thêm bắt cóc."
"Đã phiền toái như vậy không bằng bỏ trốn cùng ta đến nơi khác, ngươi thấy thế nào?"
Lông mi dài của Diệp Ly chuyển động nhẹ nhàng: "Ta không có hứng thú
với vở kịch thiên kim tiểu thư, tài tử giai nhân. Hơn nữa ta đoán vở
kịch này khẳng định đã quên nói rõ cha mẹ, thân thích, tỷ muội giai nhân kia làm sao bây giờ, thanh danh làm sao bây giờ, sống dựa vào cái gì,
nếu tài tử cùng giai nhân khác bỏ trốn thì phải làm sao?" Nam tử thất
vọng nhìn nàng, sau nửa ngày mới nói: "Ngươi muốn thật nhiều, ở trong vở kịch không phải đều nói tất cả tài tử về sau sẽ thi đậu trạng nguyên
vinh hoa phú quý, cha mẹ của thiên kim đều sẽ tha thứ nàng, thân thích
đều hâm mộ nàng, tỷ muội đều ghen ghét nàng. Quan trọng nhất là, cuối
cùng tài tử giai nhân cùng nhau sống đến đầu bạc, ân ái cả đời?" Diệp Ly lắc đầu, "Cuối cùng kết thúc trong vở kịch chỉ là chung chung, cái bạch đầu giai lão ân ái cả đời đó, đại đa số đều do tự mình tưởng tượng đó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!