Edit: Mặc Mặc
Beta: Sakura
Tại một ngõ hẻm vắng vẻ trong kinh thành, một chiếc xe ngựa yên tĩnh
dừng lại. Người đánh xe chẳng biết đã sớm đi đâu, không biết lúc nào,
xung quanh đã bị người vây lại. Nam tử cầm đầu mặc một bộ xiêm y màu xám không chút thu hút, tóc dài mất trật tự che khuất một bên gương mặt. Lộ ra một nửa mặt khác cứng ngắc mà dữ tợn. Trong con mắt duy nhất bắn ra
mũi nhọn lạnh lẽo oán độc, cho dù hiện tại còn ánh tà dương phía tây
nhàn nhạt ấm áp như cũ, chiếu vào trên người nam tử cũng cho người một
loại cảm giác âm hàn thấu xương.
"Đi ra!" Giọng nói âm trầm của nam tử vang lên. Một lúc lâu, trong xe ngựa cũng không có động tĩnh. Hình như không còn kiên nhẫn, nam tử cười lạnh một tiếng nói: "Nếu không ra ta sẽ bắn tên. Gia biết người bên
trong còn chưa chết, lăn ra đây."
Sau một lát, một nha đầu bộ dáng thanh tú run run vén rèm lên trượt
xuống từ trên xe ngựa. Sau đó cùng một thiếu nữ xinh đẹp khác đỡ một
thiếu nữ dung nhan thanh lệ tái nhợt xuống, vai phải thiếu nữ cắm một
mũi tên lông vũ, chỗ bị tay trái che lại đã là một màu đỏ thẫm, "Các
ngươi... Các ngươi là ai?"
Nam tử độc nhãn cười lạnh một tiếng, trong độc nhãn dữ tợn lóe ra tia sáng ác độc, "Đây là Vương phi tương lai của Định Vương à? Mệnh của tên tàn phế Mặc Tu Nghiêu kia coi như không tệ, chỉ còn lại nửa cái mạng mà còn có nữ nhân xinh đẹp như vậy chịu gả cho hắn!"
Thanh Loan chắn ở phía trước, bảo vệ hai người sau lưng, "Ngươi đã biết rõ thân phận của chúng ta mà còn dám vô lễ như thế?"
Nam tử độc nhãn nhe răng cười nói: "Người khác sợ Mặc Tu Nghiêu, ta
không sợ. Huống chi... Hiện tại trong kinh thành còn có người sợ hắn
sao?"
Diệp Ly nhìn thẳng nam tử kia, "Các hạ có thù oán với Định Vương hay có thù oán với Từ gia và Diệp gia?"
Nam tử độc nhãn khẽ giật mình, rồi lại nhanh chóng liều lĩnh cười ha
hả, "Nữ nhân của Mặc Tu Nghiêu? Thú vị! Ta không có thù với Mặc Tu
Nghiêu, cũng không có thù với Từ gia và Diệp gia. Ngươi muốn thế nào?"
Diệp Ly nói: "Vậy thì là cầm chỗ tốt của người khác, đến tìm phiền toái
rồi hả? Ngươi thu bao nhiêu chỗ tốt, ta cho ngươi gấp bội."
"Ngươi?" Nam tử độc nhãn nhìn chằm chằm Diệp Ly dò xét, rồi lại như
đang đánh giá độ đáng tin trong lời của nàng, "Ta thu hai vạn lượng ngân phiếu của người khác muốn mạng ngươi. Ngươi cho được sao?"
Diệp Ly gật đầu, "Ngươi thả chúng ta, ta cho ngươi bốn vạn lượng."
" Dựa vào cái gì ta phải tin tưởng ngươi?" Con mắt duy nhất của nam
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!