Chương 46: Cuộc sống tân hôn bi thảm của Diệp Oánh

Edit: Mặc Mặc Beta: Sakura

"Lê Vương và Lê Vương phi cũng ở đây? Lão thần bái kiến Vương gia

Vương phi." Hoa lão quốc công liếc mắt đảo qua mọi người trong sảnh, hơi dừng một chút trên người Diệp Ly rồi mới chào Mặc Cảnh Lê và Diệp Oánh

Mặc Cảnh Lê gật gật đầu, dời ánh mắt đến trên người Mặc Tu Nghiêu sau lưng Hoa quốc công, cau mày nói: "Lão quốc công đây là?"

Hoa quốc công vuốt vuốt râu bạc trắng, vô cùng đắc ý cười nói: "Lão

phu vội tới làm mối cho Tu Nghiêu, mang sính lễ đến. Diệp lão phu nhân,

mau đến xem xem sính lễ này Diệp phủ còn chỗ nào không hài lòng không?

Tam tiểu thư cũng đến xem, thiếu cái gì chúng ta lập tức gọi người bổ

sung." Diệp lão phu nhân vốn đã xem qua danh sách sính lễ một lần, ở đâu còn dám nói có gì không hài lòng. Vội vàng tươi cười đầy mặt mà nói:

"Lão quốc công và Tô lão tiên sinh tự mình xử lý, sao có thể có gì sai

lầm." Thuận tay giao danh sách cho Diệp Ly, Diệp Ly cũng chỉ tùy ý nhìn

thoáng qua, quay người đưa cho Thanh Loan bên cạnh, cười yếu ớt nói:

"Làm phiền Quốc công cùng với Tô lão rồi."

Hoa quốc công đánh giá Diệp Ly một phen, quay lại gật đầu với Mặc Tu

Nghiêu cười nói: "Diệp gia quả nhiên dạy dỗ cô nương tốt, Tu Nghiêu thật có phúc."

Mặc Tu Nghiêu liếc nhìn Diệp Ly, mỉm cười không nói.

Tô Triết cũng rất đồng ý cười nói: "Lão quốc công nói không sai, Tam

tiểu thư thi thư họa đều có thể nói là nhân tài kiệt xuất trong khuê tú

kinh thành. gia giáo Diệp gia thật tốt."

Lại là một phen tán thưởng khiêm tốn, Hoa lão phu nhân dùng lý do bồi dưỡng cảm tình trước hôn nhân sai hai vị nhân vật chính ra ngoài. Đứng

bên ngoài Vinh Nhạc đường, Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu không khỏi hai mặt

nhìn nhau cuối cùng hóa thành một nét cười yếu ớt.

"Để ta." Diệp ly đến sau lưng Mặc Tu Nghiêu tiếp nhận vị trí của A

Cẩn, A Cẩn do dự một chút cũng không lập tức buông tay. Mặc Tu Nghiêu

giơ tay lên nói: "A Cẩn, ngươi lui xuống trước đi ." Thiếu niên nhìn về

phía Diệp Ly, trên mặt nhiều hơn một chút kinh ngạc, sau đó càng nhiều

thêm một ít kính ý vốn không có, cung kính giao xe lăn cho Diệp Ly, quay người nhảy lên biến mất trước mắt hai người.

Diệp Ly chậm chạp đẩy xe lăn dọc theo con đường nhỏ bằng phẳng đi về

hướng hoa viên, Mặc Tu Nghiêu hơi nghiêng đầu nói khẽ: "Nếu như mỏi mệt

có thể dừng lại, kỳ thật... ta có thể tự làm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!