Chương 455: Phiên ngoại 23: Nhật ký hãm hại người của Tiểu Bảo (kết)

"Mặc Ngự Thần, ngươi lăn ra đây cho ta!" Mặc Tùy Vân mặc long bào cầm một thanh kiếm đằng đằng sát khí lao đến.

Mặc Tiểu Vương gia buồn bực đứng dậy, nhảy lên mái đình tránh khỏi thanh trường kiếm mà Mặc Tùy Vân không chút do dự chém tới, tức giận nói: "Mặc Tùy Vân, ngươi đủ chưa? Một chút chuyện hư hỏng mà thôi, làm như Bản vương giết cha mẹ của ngươi vậy!" Thật sự là quá cố tình gây sự, quá không rộng lượng khoan dung mà.

Mặc Tùy Vân suýt nữa phun máu: Cho dù Mặc Ngự Thần thật sự giết cha mẹ hắn thì hắn cũng sẽ không tức giận đến như thế. Hiện tại chỉ cần vừa nhớ tới Mặc Tiểu Bảo đã làm chuyện tốt gì, thì Mặc Tùy Vân đã liền tức giận đến muốn bầm thây hắn ta ra vạn đoạn.

"Mặc Ngự Thần, ngươi xuống đây cho trẫm. Trẫm muốn giết ngươi!" Chỉa kiếm vào thiếu niên áo đen đang đứng trên mái đình, Mặc Tùy Vân giận dữ hét.

"Ngươi cho Bản vương là kẻ ngu sao?" Mặc Tiểu Bảo khịt mũi khinh thường, hắn mới không nhảy xuống cho hắn ta chém đâu, lỡ như Mặc Tùy Vân không chém trúng hắn ngược lại tự mình bị tức chết, thì chẳng phải người Nam Sở sẽ cho rằng hắn vào cung hành thích vua sao?

Dù sao hôm nay đã trôi qua rất sảng khoái rồi, nhìn nhìn Mặc Tùy Vân bị chọc tức đến thở hổn hển ở phía dưới, rốt cuộc Mặc Tiểu Bảo quyết định thu binh, không ở đây chơi đùa nữa.

Đứng dậy vỗ vỗ tay, nói một cách thản nhiên: "Sắc trời không còn sớm, Tiểu Lân nhi nhà ta còn đang chờ ta trở về ăn cơm đây. Ngày mai gặp lại." Sau đó ở trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, Mặc Tiểu Vương gia lăng không bay đi, nhún lên nhún xuống mấy cái như một con chim diều hâu màu đen rồi biến mất ở bên ngoài tường cung cao cao.

Nhìn Mặc Tiểu Bảo rời đi một cách tự nhiên, Mặc Tùy Vân hơi thất bại thở dài. Hắn thật sự không bằng Mặc Tiểu Bảo, hắn cố gắng như thế, bỏ bao công sức như thế, lại vẫn không bằng cái thiếu niên nhìn như thong thả tự đắc mười lăm mười sáu tuổi kia sao? Chẳng lẽ người của Định Vương phủ đúng là luôn luôn gặp may mắn như vậy sao? Trẫm không tin!

Mặc Tiểu Bảo bay ra khỏi hoàng cung, phá hư đại điển phong Hậu của Mặc Tùy Vân, trong lòng Mặc Tiểu Bảo cũng có một chút áy náy. Nhưng mà không có biện pháp, ai bảo đối tượng mà Mặc Tùy Vân chọn làm Hoàng hậu lại quá tốt làm gì, nếu để cho tiểu thư Tiền gia làm Hoàng hậu, thì Mặc Tùy Vân sẽ thật sự có thể hoàn toàn nắm giữ cả triều đình Nam Sở, đây cũng không phải là điều hắn vui lòng nhìn thấy. Hắn còn muốn sống an ổn mấy năm, không muốn cả ngày bị Mặc Tùy Vân và Lôi Đằng Phong tính kế.

Cho nên chỉ có thể để Tiền gia chịu thiệt thòi thôi.

"Vương gia, đã xảy ra chuyện!" Đang chắp tay đứng ở bên ngoài cửa cung thương xuân thu buồn (ý là đa sầu đa cảm), Tần Liệt liền vọt tới trước mặt, một tay ôm Mặc Ngự Phong, trầm giọng nói.

"Tại sao?"

"Lãnh Quân Hàm bị người ta đuổi giết." Tần Liệt nói.

"Sao lại như vậy?"

"Chính là ngươi gây họa, ngươi cho rằng Mặc Tùy Vân thật sự ngồi không sao?" Tần Liệt tức giận nói. Xúi giục Lãnh Quân Hàm đi câu dẫn vị hôn thê của Mặc Tùy Vân, cũng mệt hắn ta nghĩ ra. Cho dù Mặc Tùy Vân có vô dụng đi nữa thì cũng vẫn là vua của một nước, bị khiêu khích như vậy không khác gì bị người khác giẫm lên mặt mũi. Cho dù Mặc Tùy Vân sẽ không làm gì Mặc Ngự Thần, nhưng giết Lãnh Quân Hàm để xả giận thì vẫn hoàn toàn có thể.

Dung nhan tuấn mỹ của Mặc Tiểu Bảo hơi trầm xuống, "Lãnh Tiểu Ngốc đâu?"

"Ra khỏi thành rồi! Mặc Tùy Vân phái không ít cao thủ đại nội đuổi giết đệ ấy." Đến cùng thì nơi này cũng vẫn là địa bàn của Mặc Tùy Vân, cứng đối cứng, thì đúng là bọn họ không chống lại được.

Mặc Tiểu Bảo thầm mắng một tiếng, hạ lệnh: "Ngươi bảo vệ Lân nhi, ta đi tìm Lãnh Tiểu Ngốc." Nói xong, cũng không đợi Tần Liệt đáp, liền nhảy lên bay thẳng ra cửa thành.

Ngoài thành Nam Kinh, bộ áo trắng của Lãnh Quân Hàm đã bị dính không ít vết máu, có vết máu của hắn, cũng có máu của người khác, dù vậy cũng không bị thương nặng. Hơi bất đắc dĩ cúi đầu nhìn vết thương trên người, lại quay đầu nhìn phía sau, thấy thị vệ đại nội vẫn luôn đuổi theo phía sau hắn đã không còn đuổi theo nữa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, tựa vào bên sườn núi chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.

"Lần này chơi thật lớn, Mặc Ngự Thần, ngươi đi chết đi!" Lãnh Quân Hàm tức giận nói.

"Hỏa… Hỏa công tử…" Bên cạnh Lãnh Quân Hàm, sắc mặt Đại tiểu thư Tiền gia tái nhợt nhìn thiếu niên đã bị dính đầy máu trước mắt, áy náy vừa khóc nói, "Công tử sao rồi?"

Lãnh Quân Hàm liếc mắt, "Ta còn chưa nói cho cô nương biết sao, ta không phải họ Hỏa, ta họ Lãnh."

Tiền tiểu thư vừa khóc vừa nói: "Mặc kệ chàng họ Hỏa hay họ Lãnh, thì ta cũng sẽ đi theo chàng."

"Ngu ngốc." Lãnh Quân Hàm thấp giọng mắng. Mình mềm lòng thì lại càng là đại ngu ngốc, lại còn lo nàng ấy bị người của Mặc Tùy Vân phái ra giết, nhận lấy xui xẻo còn không phải là mình sao? Hiện tại mang theo một nữ nhân không biết gì cả đọ sức với cao thủ đại nội trong hoàng cung Nam Sở thế này. Lãnh Quân Hàm cảm thấy, nếu mình chết, thì chắc chắn là chết vì ngu ngốc.

"Ở đây!" Phía sau lại vang lên tiếng hô của thị vệ đại nội, Lãnh Quân Hàm liếc mắt một cái, một tay kéo Tiền tiểu thư lao thật nhanh về phía trước.

"Còn muốn trốn đi đâu? Còn không mau mau buông tay chịu trói!" Phía trước, một đôi nhân mã chặn lại đường của Lãnh Quân Hàm, Lãnh Quân Hàm thở dài, trong lòng thầm thăm hỏi hết mười tám đời tổ tông của Mặc Tiểu Bảo một lượt, mới bày ra một nụ cười thân thiện, nói: "Các vị, đây là ý gì?"

Có thể được Mặc Tùy Vân phái ra đuổi bắt Hoàng hậu đào hôn, thì tất nhiên đều là tâm phúc của Mặc Tùy Vân, sao sẽ bị Lãnh Quân Hàm lừa gạt dễ dàng được chứ? Thống lĩnh thị vệ dẫn đầu cười lạnh một tiếng nói: "Công tử cần gì đã biết rõ mà còn cố hỏi, ngoan ngoan buông tay chịu trói, chúng ta cũng dễ bẩm báo lại với bệ hạ. Nếu đánh nhau, có tổn thương gì thì chính là cái được không bù đắp nổi cái mất."

Tiểu thư Tiền gia tiến lên một bước che Lãnh Quân Hàm phía sau, cao giọng nói: "Ta sẽ không trở về! Ta mới không muốn làm Hoàng hậu gì đó đâu!"

Khóe miệng của thống lĩnh thị vệ co rút một cái, thật sự cho rằng ngôi vị Hoàng hậu này nhất định phải là ngươi sao? Hiện tại cho dù ngươi có muốn làm Hoàng hậu thì cũng không được ah.

"Bệ hạ có lệnh, Tiền thị cô phụ Thánh ân, lập tức ban chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!