Edit: Mặc Mặc
Beta: Sakura
"Nô tỳ tạ ơn ân cứu mạng của Tam tiểu thư."
Triệu di nương quỳ gối trước mặt Diệp Ly, một thân quần áo thanh lịch hoàn toàn bất đồng với xinh đẹp ngày xưa. Diệp Ly đưa tay ra hiệu Thanh Loan đỡ nàng dậy…, giọng điệu nhàn nhạt nói: "Không cần đa lễ, đến Vân
Châu thì ngươi không cần lo lắng, tự nhiên sẽ có người an bài tốt hết
thảy."
Triệu di nương gật gật đầu, nói: "Nô tỳ tin tưởng Tam tiểu thư lời
nói ra như núi. Nô tỳ cũng sẽ tuân thủ ước định an phận nuôi dưỡng đứa
bé này." Cúi đầu nhẹ vỗ về phần bụng còn bằng phẳng như cũ, hai đầu lông mày Triệu di nương đều là mềm mại cùng yêu thương. Về sau đứa bé này
chính là tất cả của nàng. Diệp Ly gật gật đầu, phân phó Thanh Sương bên
người, "Đi lấy ngân phiếu năm trăm lượng cho Triệu di nương, coi như lộ
phí trên đường." Thanh Sương lên tiếng trả lời, Triệu di nương cảm kích
nhìn Diệp Ly. Toàn bộ Diệp phủ đều dưới sự khống chế của Vương thị,
đương nhiên kể cả thôn trang các nơi. Vương thị âm thầm cắt xén chi phí
của nàng đã là chuyện tất nhiên, chính cô ta tuy rằng cũng tích lũy
được một chút bạc nhưng lại không nhiều. Toàn bộ Diệp phủ ngoại trừ lão
thái thái và lão gia, cũng chỉ có Tam tiểu thư có thể một lần lấy ra
một món tiền lớn như vậy. trong lòng Triệu di nương hiểu rõ, tuy Tam
tiểu thư không đối xử mọi người nhiệt tình như người thân, nhưng chỉ cần an phận, tuyệt đối là một người có thể tin cậy, "Đa tạ Tam tiểu thư rủ
lòng thương."
"Đến đó sẽ có người phụ trách an toàn của ngươi và đứa bé, có phụ
thân ở thì bà ta cũng không dám làm quá trắng trợn. Nhưng muốn sống tốt ở bên kia thì phải xem thủ đoạn của ngươi rồi." Diệp Ly nhàn nhạt nhắc
nhở. Dù sao thôn trang cũng không phải là của nàng, nếu Triệu di nương
có thủ đoạn, chính mình khống chế thì đứa bé cũng tốt hơn một ít.
Triệu di nương sững sờ, nhưng trong lòng thất kinh Diệp Ly vậy mà
có thể nhìn ra tâm tư của mình. Nhưng nàng đã mở miệng tự nhiên biểu
thị Từ gia sẽ giúp đỡ mình ở một trình độ nhất định, chỉ cần mình có
đầy đủ thủ đoạn nắm chắc, thôn trang Vân Châu có thể thành chỗ sống an
phận của chính mình và đứa bé. Nghĩ đến đây, Triệu di nương vội vàng tạ
ơn Diệp Ly lần nữa, đồng thời tâm kính sợ trong lòng càng sâu thêm vài
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!