Định Quốc vương phủ
"Vương gia! Phượng Tam công tử đến rồi."
Nghe thị vệ bẩm báo, Mặc Tu Nghiêu đặt bút vẽ tranh xuống nhíu nhíu mày, nói: " Để cho hắn tiến vào."
Chỉ chốc lát sau, Phượng Chi Dao liền một bộ dáng thiếu gia ăn chơi
xuất hiện tại cửa thư phòng, cười hì hì mà nói: "Đại hôn sắp tới, ngươi
vẫn còn ngồi đây được à?" Mặc Tu Nghiêu cũng không nhìn hắn, chỉ thản
nhiên nói: "Ngươi tới làm gì? Để cho người biết rõ ngươi và ta qua lại
cũng không có chỗ nào tốt." Phượng Chi Dao bất đắc dĩ nhún vai, "Cũng
không phải ta muốn, mà có người muốn gặp ngươi. Thềm cửa Định Quốc vương phủ của ngươi quá cao, cho nên người ta tới tìm ta." Mặc Tu Nghiêu
ngừng bút, trầm tư một lát mới ngẩng đầu lên nói: "Từ Thanh Trần."
"Định Quốc vương gia tin tức linh thông, quả nhiên danh bất hư
truyền." Ngoài cửa có người cười nói, Từ Thanh Trần một thân áo trắng, phong độ tư thái xuất trần đi đến. Trong thư phòng đột nhiên chứa
đựng cả ba gã nam tử xuất sắc trong nháy mắt có cảm giác hơi chật chội.
Mặc Tu Nghiêu nhìn Từ Thanh Trần trầm mặc một lát, mới thở dài một tiếng nói: "Làm phiền Từ Đại tiên sinh vất vả rồi." Từ Thanh Trần thoả mãn
gật đầu, nói: "Này cũng không cần. Cho dù không phải ngươi, đổi là người khác thì phụ thân vẫn muốn tự mình vào kinh một chuyến. Phải biết, Ly
nhi... là nữ nhi duy nhất của Từ gia ta." Phượng Chi Dao nhíu mày,
chính mình tìm cái vị trí ngồi xuống trêu tức nhìn Mặc Tu Nghiêu. Hắn
đã nói mà, hậu trường của Định Vương phi tương lai rất lớn.
Hiển nhiên Từ Thanh Trần cũng không có ý khách khí, đi qua bên một
cái ghế không ngồi xuống, đánh giá Mặc Tu Nghiêu nói: "Thật không nghĩ
tới thiếu niên tướng quân đệ nhất kinh thành kinh thái tuyệt diễm năm
đó, hôm nay lại có thể trở nên … tao nhã như thế." Năm đó thời điểm Từ
Thanh Trần nổi danh cũng chính là thời điểm thanh danh Mặc Tu Nghiêu
thịnh nhất, hai người cũng có một ít giao tình. Chỉ là một cái thượng
võ, một cái sùng văn, tính cách lại ngày đêm khác biệt bởi vậy cũng
không thân thiết lắm. Mặc Tu Nghiêu rủ mắt xuống, nhàn nhạt cười khổ
nói: "Người tàn phế, Từ huynh nói những thứ này là muốn vạch trần vết
sẹo của người ta sao?" Từ Thanh Trần khiêu mi mỉm cười, "Nếu như Vương
gia ngay cả tình trạng của mình đều không chấp nhận được thì dựa vào cái gì muốn Từ gia giao Ly nhi cho ngươi? Huống chi, tại hạ lại không có
nhìn ra Vương gia cảm thấy bị thương." Mặc Tu Nghiêu giương mắt, trong
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!