Chương 35: Cuộc sống nhàn nhã và nước sôi lửa bỏng

Đến Từ gia thì Diệp Ly mới biết được, thời điểm Từ Thanh Trần tại

Diệp phủ nói mình cần học tập rất nhiều thứ cũng không hoàn toàn chỉ

lấy lệ với Diệp lão phu nhân. Trên thực tế Diệp Ly ở biệt viện Từ gia

ngay ngày hôm sau Nhị cữu mẫu tự mình mời Hoa quốc công phu nhân dạy bảo nàng quản gia như thế nào, còn có việc lễ nghĩa qua lại giữa hoàng tộc

cùng với các quan lại quyền quý. Mặt khác còn theo hai vị lão ma ma từ

trong nội cung đi ra dạy bảo lễ nghi quy củ cho Diệp Ly. Sau đó là xế

chiều mỗi ngày Từ Hồng Vũ tự mình giảng giải cho Diệp Ly một ít mưu lược kế sách, sau đó là Từ Thanh Trần dạy bảo nàng giám định và thưởng thức

đồ cổ trân bảo, thuận tiện phân tích kĩ càng thế lực của tất cả các gia

đình trong kinh thành. Diệp Ly luôn tự cho là mình sống hơn một đời so

với người khác, những thứ học được cũng không tính là ít. Hiện tại mới

biết được ở Từ gia cậu và biểu ca bọn họ xem ra, chính mình cách một cái tiểu thư khuê các ưu tú còn kém xa lắm. Vì vậy Diệp Ly lại giốngnhư

kiếp trước dùng thời gian ngắn để vượt qua kỳ thi Đại học cùng các loại

kiểm tra, gắng đạt tới ở trong thời gian một tháng ngắn ngủn nhét hết

những tri thức cữu cữu dạy vào trong đầu.

"Tiểu thư, Tần tiểu thư đến rồi." Diệp Ly đang ngồi ở trong lương

đình đánh cờ với Từ Thanh Bách, Từ Thanh Viêm ở một bên đang xem cuộc

chiến. Thanh Sương tiến đến bẩm báo. Những ngày này không chỉ có Diệp Ly là tiếp nhận học tập gần như Điền Áp Thức (nhồi cho vịt ăn), ngay cả

Thanh Sương, Thanh Hà đi cùng nàng cũng bị Lâm ma ma quả thực dạy dỗ một phen. Tuy thời gian ngắn ngủi, nhưng Thanh Sương thực sự trở nên trầm

ổn hơn so với lúc trước.

Mắt Từ Thanh Viêm sáng ngời, cười nói: "Ồ? Là Nhị tẩu tương lai?"

Từ Thanh Bách đặt quân cờ xuống cười nói với Diệp Ly: "Đã có khách đến, ngày mai chúng ta lại tiếp tục đi."

Diệp Ly tự nhiên cầu còn không được, so với cờ vây kỳ thật nàng càng

thích cờ vua hơn. Trong cảm giác của Diệp Ly cờ vây không được khinh

suất, cần bày mưu tính kế to lớn, bất động thanh sắc, thẩm thấu lẫn

nhau. Mà cờ vua chính là nhanh chóng hơn, phóng ngựa tung hoàng, binh

phong tranh đấu. Trong lòng của Diệp Ly, thật sự thì vẫn bình thường như kiếp trước thì càng tinh tế vui vẻ hơn. Theo Từ Thanh Bách cùng một chỗ đặt xuống quân cờ, Diệp Ly ngẩng đầu cười nói: "Ta không giỏi đánh

cờ, chỉ sợ Tứ ca đã sớm không kiên nhẫn được nữa đi?" Từ Thanh Bách đứng dậy lắc đầu cười nói: "Cùng so với Tiểu Ngũ thì ta tình nguyện ngồi

đánh với muội hơn." Từ tiểu Ngũ, chơi cờ ngốc nhất Từ gia —— ngu ngốc cờ vây. Xuống một tay cờ dở nhưng hết lần này tới lần khác lại rất si mê

cờ vây, chỉ tiếc ngay cả hạ nhân ở trong Từ gia đều khinh thường đánh cờ với hắn. Nghe xong Từ Thanh Bách nói…, vẻ mặt Từ Thanh Viêm buồn rười

rượi ai oán nhìn qua Diệp Ly, Diệp Ly không nhịn được mà kéo ra khóe

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!