Edit: Midori
Beta: Sakura
"Lê Vương! Ngươi đang bất mãn với Vương phi tương lai của Bổn vương sao?"
Toàn bộ lầu hai hoàn toàn lâm vào yên tĩnh, mà ngay cả tiếng ồn ào
náo động ở dưới lầudường như cũng cách rất xa xôi. Ánh mắt của tất cả
mọi người đều kinh ngạc nhìn Diệp Ly ở trước mặt, ở phía xa xa một thiếu niên mặc bộ quần áo màu nâu vững chắc bắt được cổ tay của Mặc Cảnh Lê
đang đánh về phía Diệp Ly. Nhưng mọi người ở đây kể cả Mặc Cảnh Lê đều
không biết được rốt cuộc thiếu niên này từ đâu mà đến. Mặc Cảnh Lê trừng mắt liếc nhìn thiếu niên kia, rồi nhanh chóng bắn ánh mắt về phía phát
ra tiếng nói vừa rồi. Diệp Ly cũng không nhìn người ngăn cản Mặc Cảnh
Lê, âm thanh ở đằng kia vang lên đồng thời đưa mắt nhìn sang bóng lưng
thẳng tắp mờ nhạt ở đầu bậc thang kia.
Mọi người lúc này mới chú ý tới người một thân áo tơ trắng kia, ngồi
không phải là ghế của quán rượu mà là một cỗ xe lăn kiểu dáng không tầm
thường. Chỉ bởi vì hắn tới sớm, ngồi bên cạch lại bị bình hoa cao cỡ
nửa người che chắn, cũng không có nhiều người chú ý tới điểm này. Hắn
vốn đang từ chỗ điêu khắc của lan can xuống xem xét tình hình đại sảnh
dưới lầu, thẳng đến lúc này mới nghiêng đầu ra một chút, lại để cho
người nhìn thấy bên dung mạo anh tuấn. Hắn đưa tay dùng lực ở xe lăn một chút, xe lăn chầm chậm di chuyển qua đối mặt với mọi người.
Nam tử mặc áo vải bình thường ngồi ngay ngắn ở trên xe, lại không có
sự chán trường và thất vọng của người bị tàn tật hai chân bình thường.
Cho dù là người đứng ở trước mặt hắn lại phảng phất thấp hơn hắn vài
phần chỉ có thể ngưỡng mộ. Có một loại người, không cần quần áo lộng lẫy quý giá, không cần quyền thế ngập trời, thị vệ như mây, chỉ cần hắn ở
đó, sự tồn tại của hắn liền bao trùm lên phía trên tất cả mọi người. Nam tử một bên dung mạo anh tuấn tuấn tú, bản thân có một cỗ thanh quý uy
nghi giống như bẩm sinh. Bên trái khuôn mặt mang một chiếc mặt nạ màu
phấn trắng không biết chế thành từ tài liệu gì, che mất cả nửa mặt bên
trái…mà như vậy lại càng cho người ta một cảm giác thần bí muốn dò xét,
cho dù biết rõ bên phía dưới kia là một vết thương dữ tợn.
"Mặc… Tu… Nghiêu!" Hồi lâu, rốt cục Mặc Cảnh Lê chậm rãi nói ra ba chữ.
Ba chữ Mặc Tu Nghiêu phảng phất giống như có ma lực, lại để cho mọi
người vốn sửng sốt rốt cục đều phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc nhìn vị trước mắt đã rất nhiều năm không xuất hiện tại trước mặt mọi người này, dù cho ngồi ở xe lăn vẫn ung dung tự nhiên như cũ – Định Vương. Nhìn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!