Chương 3: Mợ đến

Edit: Leticia

Beta: Ly Ly

"Tiểu thư, Từ phu nhân đến ạ."

Diệp Ly ngẩng đầu lên, nhìn thấy mợ hai đang từ bên ngoài đi vào, liền vội vàng đứng dậy chào đón, "Mợ hai."

Năm nay, Từ phu nhân cùng

lắm cũng chỉ mới ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, dung mạo được bảo dưỡng

cẩn thận, bề ngoài chỉ có thể khen là thanh tú mà thôi, nhưng cả người

lại tỏa ra khí chất tự nhiên, qua đó cho thấy nàng xuất thân từ danh

môn, được giáo dưỡng cẩn thận.

Từ phu nhân cau mày đánh giá một vòng gian phòng của Diệp Ly, không nhịn được mà chọc vào gáy nàng:

"Cậu và mợ đã sớm bảo cháu chuyển đến nhà cậu ở, cháu lại không nghe,

bây giờ cháu nhìn lại chỗ cháu đang ở xem, có bộ dáng gì? Cháu xem hôn

sự của cháu…Cháu cố tình muốn mẹ cháu ở dưới suối vàng cũng không được

yên lòng có phải không?" Diệp Ly vuốt vuốt cái gáy, lôi kéo Từ phu nhân

ngồi xuống, nói: "Mấy năm nay, cậu sống cũng không dễ dàng gì, huống

chi tổ mẫu và phụ thân của cháu đều ở đây, làm gì có nữ nhi nào lại đến

nhà cậu ở chứ? Không duyên không cớ lại để cho những người bên cạnh có

cớ để chê cười mẫu thân cháu không biết cách dạy nữ nhi." Từ khi đương

kim hoàng thượng đăng cơ, liền dốc hết sức chèn ép các cựu thần thời

tiên hoàng nên ông ngoại, cậu cả, và những thành viên khác của Từ thị

đều lần lượt rời khỏi quan trường, hiện nay chỉ còn cậu hai vẫn đang làm tam phẩm Học Sĩ Hàn Lâm ở Hàn Lâm viện. Vì vậy mà người ngoài đều cho

rằng đại tộc Từ thị trăm năm đã suy tàn rồi.

Nghe Diệp Ly nói như thế, Từ phu nhân không khỏi thở dài, nói: "Chẳng qua mợ thấy cháu tự ủy khuất

chính mình như vậy, ông ngoại cháu mà biết được, chắc chắn sẽ rất đau

lòng." Mấy đời Từ gia đều là nam nhiều nữ ít, đến thế hệ của Từ lão thái gia, chỉ có được một nữ nhi duy nhất, đó chính là mẫu thân của Diệp Ly, đương nhiên là ngàn đau vạn sủng. Nếu người biết được cháu ngoại gái

duy nhất của mình chịu ủy khuất như vậy, với tính tình của Từ lão thái

gia, chỉ sợ ông đã sớm xông vào kinh chửi mắng con rể một trận rồi.

Diệp Ly cười nói: "Cháu nào có chịu ủy khuất gì, Ly nhi sẽ không để cho

bản thân mình chịu thiệt thòi đâu." Từ phu nhân sầu lo nhìn nàng, nói:

"Bây giờ, hôn sự của cháu... Định Vương thật sự không phải là người

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!