Editor: Tiểu Mộng
Beta: Tiểu Tuyền
Triệu di nương đúng là người thông minh, hoàn toàn không cần Diệp Ly
trợ giúp, thì hôm sau trong phủ đã truyền ra tin tức Triệu di nương có
thai, hơn nữa nghe nói còn là nam thai. Hầu như ngay tức khắc Vương thị
quên ngay chuyện của Diệp Ly, bắt dầu quay sang đối phó Triệu di nương.
Bà ta đã có căn cơ ổn định ở Diệp gia, hoàn toàn không cần nhọc lòng với một cô nương sắp xuất giá như Diệp Ly, trước đây gây khó dễ cho nàng
chẳng qua vì ghen tỵ và oán hận mẫu thân của nàng mà thôi. Hiện giờ, có
chuyện Lyên quan đến đứa con trai độc nhất của Diệp phủ, bảo bối của bà
ta, bà ta sẽ không do dự mà gác mọi chuyện khác sang một bên.
Vương thị không đến bới móc, Diệp Oánh cũng hao tổn nguyên khí trầm
trọng vì Thịnh Hội Bách Hoa không như ý, thành ra Diệp Ly vô cùng thoải
mái, tự do, tự tại. Hiển lộ tài năng ở thịnh hội bách hoa khiến Diệp Ly
dần dần bước vào vòng tròn giao tế của các tiểu thư khuê các chốn kinh
thành. Ngoài việc chuẩn bị đồ cưới, thì thời gian nhàn rỗi khác nàng đều hẹn Tần Tranh, Hoa Thiên Hương, Mộ Dung Đình gặp nhau cùng đùa giỡn.
Ngày thứ ba sau thịnh hội, vị tiểu thư vốn đạt hạng nhất thi từ, sau khi bị Diệp Ly tước mất, là họ Tần, muội muội ruột của Phủ doãn kinh thành – đại nhân Tần Mục, tên là Tần Vũ Linh, cũng đưa thiệp mời đến. Mặc dù
chưa từng tiếp xúc nhưng Diệp Ly rất có ấn tượng với vị muội muội ngay
thẳng, chính trực này, mấy lần thư từ tới lui lại càng thêm tình nghĩa.
Diệp Ly tâm tình rất tốt nên cũng không quá khó chịu việc Triệu di nương thỉnh thoảng đến Thanh Dật Hiên thỉnh an, trò chuyện. Tâm tư của Triệu
di nương nàng biết rõ, chỉ cần nàng ta an phận thủ thường, giữ đúng lời
hứa thì Diệp Ly cũng sẽ không thay đổi, bảo vệ cho nàng ta bình an tới
Vân Châu sinh con.
Hôm đó, Diệp Ly hẹn với Tần Tranh đi dạo phố. Mấy ngày nay thanh nhàn quá nên Diệp Ly muốn mua thêm vài bộ sách, sách mẫu thân để lại trong
mấy năm nhàn rỗi nàng đã xem hết rồi. Nhưng trong lòng Diệp Ly cũng hiểu rõ bản thân mình, dù cho nàng đã đọc thì sẽ không quên, có ghi nhớ được tất cả sách của thế giới này thì cũng không bao giờ bằng được những tài nữ tinh thông cầm kì thi họa, thi từ khúc phú như mấy người Tần Tranh.
Nói thẳng ra là nàng không có thiên phú đó, cho dù mẫu thân nàng đã từng là mỹ nhân đệ nhất kinh thành. Quan trọng hơn, vì có trí nhớ kiếp trước nên quan niệm, cách nhìn của nàng đã trở thành cố định rồi, nhiều năm
qua vẫn không thể nào hiểu được tư tưởng và quan điểm của cổ nhân. Vậy
nên vè thì có thể viết được chứ những bài thơ xuất sắc thì nàng không
thể viết nổi. Nghĩ vậy, Diệp Ly cảm thấy ông nội vô cùng sáng suốt khi
bắt mình học thuộc nhiều thơ như vậy, ít nhất trong trường hợp bất đắc
dĩ, nàng có thể viết mấy câu góp vui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!