Editor: Tiểu Mộng
Beta: Tiểu Tuyền
Bảo châu Trú nhan à… Diệp Ly buồn bực nhớ đến viên minh châu xanh
biếc, sáng lấp lánh là một trong ba phần thưởng khiến người khác thèm
thuồng mà mình vừa nhận được. Nghe nói người đeo Bảo Châu Trú Nhan có
thể bảo trì nhan sắc vĩnh viễn. Đối với nữ nhân bình thường thì đồ vật
này có sức hấp dẫn hơn hẳn đồ trang sắc hay xiêm y lộng lẫy. Nhưng đối
với người có tuổi tâm lí rất lớn và tuổi sinh lí mới chỉ mười lăm như
Diệp Ly thì không hấp dẫn lắm. Ai cũng yêu thích cái đẹp, nhưng hiện giờ nàng còn rất trẻ, sau này thì chỉ cần để tâm chăm sóc một chút, dung
mạo bên ngoài sẽ tương đương với tuổi, cũng vẫn xinh đẹp như thường. Nếu như năm mươi tuổi mà lại có khuôn mặt của tuổi hai mươi, Diệp Ly không
chắc mình sẽ thích điều này. Huống hồ, nàng rất nghi ngờ cái gọi là
thanh xuân vĩnh viễn của Bảo Châu Trú Nhan. Ít nhất như trưởng công chúa Chiêu Dương, chủ nhân của Bảo Châu Trú Nhan, dù so với những phụ nhân
đồng tuổi có trẻ hơn chút ít nhưng còn xa mới đạt tới trình độ hoa thơm
đang nở. Nhưng… nàng không quan tâm không có nghĩa là người khác có thể
tùy ý cướp đoạt.
"Xin phụ thân thứ lỗi, Bảo Châu Trú Nhan đã không còn ở trên người Ly nhi." Diệp Ly thản nhiên nói.
"Làm sao lại thế được?" Diệp Oánh hoảng sợ kêu lên, sau đó nhìn Diệp
Ly đầy nghi ngờ, nói: "Tam tỷ tỷ không nỡ dâng Bảo Châu Trú Nhan lên
sao? Oánh nhi cũng chỉ suy nghĩ cho Chiêu Nghi nương nương thôi, dù sao
Chiêu Nghi nương nương cũng là chỗ dựa của Diệp gia ta."
Đối với những lời này, Diệp Ly thầm cười nhạt. Chỗ dựa? Những đại gia tộc thế gia chân chính đứng vững hàng trăm năm, có mấy người dựa vào
quan hệ ôm váy đàn bà chứ?
"Tứ muội nghĩ nhiều rồi. Chỉ là một viên minh châu thôi. Cho nên ta đã tặng người khác rồi."
"Tặng người khác? Sao con có thể tặng Bảo Châu Trú Nhan cho người
khác?" Vương thị thất thanh kêu lên. Trên đời này có nữ nhân nào không
muốn có được Bảo Châu Trú Nhan? Nếu như không vì con gái trong hậu cung, chỉ sợ Vương thị cũng muốn giữ Bảo Châu Trú Nhan làm của riêng.
Diệp Ly lấy làm kỳ quái nhìn bà ta một cái, rồi lộ vẻ khó hiểu nói:
"Ly nhi năm nay mới chỉ mười lăm tuổi, còn lâu mới tới lúc cần Bảo Châu
Trú Nhan." Nàng không có suy nghĩ như cổ nhân, cho rằng tuổi mười bốn,
mười lắm là lúc đẹp nhất của một cô gái. Cho dù nữ nhân cổ đại trưởng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!