Editor: Tiểu Mộng
Beta: Tiểu Tuyền
"Ngươi nói cái gì? Diệp Ly đoạt khôi thủ bách hoa?"
Tại Diệp phủ, trong Hồi Tuyết các, giọng nói luôn dịu dàng ôn nhu của Diệp Oánh trở nên chói tai. Nha đầu hầu hạ quỳ trong sảnh được trang
trí ưa nhã, trong lòng run sợ, trả lời: "Bẩm…bẩm tiểu thư… đúng là bên
ngoài đang đồn đại như vậy. Hiện tại tam tiểu thư đã trở về phủ rồi.
Ngoài ra,… có người của phủ Ngự sử Tần gia, phủ Hoa quốc công, phủ Dương Uy tướng quân, phủ Thừa tướng, phủ Thượng thư bộ Lễ đều tới đưa lễ vật
chúc mừng Tam tiểu thư đoạt giải nhất." Khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Oánh trở nên vặn vẹo, nàng vung tay gạt hết tất cả mọi đồ đạc trên bàn xuống đất. Nha đầu quỳ gối dưới đất bị ném trúng cũng không dám kêu đau, vội
vàng nói: "Xin tiểu thư bớt giận…"
"Bớt giận? Diệp Ly, con tiện nhân Diệp Ly kia sao có thể trở thành
khôi thủ bách hoa chứ?" Diệp Oánh kêu lên khó tin. Nàng đẩy Diệp Ly ra
chính vì mấy năm nay mẫu thân không mời thầy về dạy cho nàng ta, bây giờ ra đấu với công chúa Tê Hà thì nhất định không thắng nổi, chắc chắn sẽ
bị mất mặt. Đến lúc đó, tuy nàng không nhận được khôi thủ của Bách Hoa
Thịnh Hội năm nay nhưng đó là thua vì không đấu, không có gì phải xấu hổ cả. Quan trọng hơn, khi đó mọi người đều sẽ biết, chỉ có Diệp Oánh này
mới là nữ nhi ưu tú nhất Diệp gia, dù Diệp Ly là cháu gái của Từ gia thì cũng không sánh bằng.
Mặc dù giận dữ nhưng Diệp Oánh đã nhanh chóng tỉnh táo lại, khôi phục vẻ ôn nhu, văn nhã như bình thường, đứng dậy nói: "Tất cả đứng lên đi,
chúng ta tới chỗ của mẫu thân xem một chút."
Bọn nha đầu trong phòng khách âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dọn dẹp rồi nhanh chóng giúp Diệp Oánh sửa sang lại tư dung, đi theo Diệp
Oánh sang gặp Vương thị.
Trong Vinh Nhạc đường.
Diệp Ly trầm tĩnh, đoan trang ngồi đó, mặc cho Diệp lão phu nhân,
Diệp Thượng thư cùng Vương thị đánh giá mình. Diệp lão phu nhân cười từ
ái nói với Diệp Li: "Ly nhi không hổ là đích nữ của Diệp gia ta, hôm nay bỗng nổi tiếng, Diệp gia chúng ta có hai khôi thủ bách hoa. Trong kinh
thành này có ai không khen nhà chúng ta dạy con gái giỏi chứ."
Diệp Ly mím môi cười nhẹ: "Tổ mẫu quá khen, là nhờ tổ mẫu và phụ thân dạy dỗ tốt."
Diệp Thượng thư nhìn cô con gái trầm tính, đoan trang với vẻ mặt rất
phức tạp. Cô con gái mà ông chưa bao giờ thật lòng quan tâm này hoàn
toàn khác với những đứa con khác của hắn, mới nhìn qua thì có vẻ tầm
thường nhưng nếu quan sát kĩ thì sẽ thấy được khí độ ung dung, tao nhã.
Điều này khiến ông nhớ tới lần đầu tiên gặp thê tử của mình, cũng lạnh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!