Con người nhìn con người mà cũng có thể nảy sinh ánh mắt như vậy sao? Bọn họ vây lại, Hạ Tuế An co rúm sau lưng Kỳ Bất Nghiên, nắm nhăn nhúm cả cái bao tay đẹp đẽ của hắn.
Con bọ cạp giấu trong bao tay Kỳ Bất Nghiên bị Hạ Tuế An nắm trúng, thò đầu ra. Nàng chợt nhìn thấy con bọ cạp màu nâu vàng, trong lòng sợ hãi.
Lại thấy nó như sắp chích mình, Hạ Tuế An lưỡng lự giữa việc buông hay không buông tay Kỳ Bất Nghiên ra, cuối cùng quyết định không nắm bao tay hắn nữa, nắm chỗ khác, nhưng lại không tìm được chỗ để tay.
Hạ Tuế An do dự mãi, nắm lấy tua rua trên đai lưng Kỳ Bất Nghiên.
Hắn cảm thấy thắt lưng căng lên, liếc mắt nhìn nàng.
"Lại sợ à?"
Người khác có lẽ sẽ tưởng Kỳ Bất Nghiên đang hỏi Hạ Tuế An có phải sợ đám dân Vệ thành này không, nhưng Hạ Tuế An lại nghe ra hắn đang hỏi nàng có phải lại sợ đám cổ trùng trên người hắn không.
Hạ Tuế An trái lương tâm phủ nhận.
Kỳ Bất Nghiên lại cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Hạ Tuế An thấp hơn hắn một cái đầu, trang sức bạc như vang lên bên tai nàng. Hắn chỉnh lại dải lụa trên búi tóc bị gió thổi rối của nàng, nói: "Không được nói dối ta."
Thiếu niên cười như không cười.
Nàng lúc này mới chịu thừa nhận, lí nhí nói: "Có một chút, nhưng sau này ta sẽ quen thôi."
"Đúng vậy."
Kỳ Bất Nghiên cũng tán thành.
"Ngươi phải làm quen với cổ trùng trên người ta mới được."
Mấy người dân Vệ thành bị họ ngó lơ nhìn nhau, không hiểu trong hồ lô họ bán t.h.u.ố. c gì. Hai người này trông cũng không ngốc nghếch, chẳng lẽ không nhận ra bọn họ muốn làm gì sao?
Không ngờ Kỳ Bất Nghiên đi thẳng vào vấn đề: "Các người muốn ăn thịt chúng ta?"
Sắc mặt người dân Vệ thành khó coi.
Tuyền Lê
Nghĩ thì nghĩ vậy, bị người ta nói toạc ra, họ lại cảm thấy quá tàn nhẫn, cho dù người sắp trở thành đao phủ là chính họ.
Rất nhiều người luôn làm ra những chuyện mâu thuẫn, muốn bảo vệ chút đạo nghĩa ít ỏi còn sót lại trong lòng, nhưng đứng trước cái c.h.ế. t lại không nhịn được vì d.ụ. c vọng của bản thân mà làm trái cái gọi là đạo nghĩa.
Đã thế còn không muốn bị người khác vạch trần.
Như kẻ bịt tai trộm chuông vậy.
Kỳ Bất Nghiên không nhìn họ, hỏi Hạ Tuế An: "Ngươi muốn bị họ ăn thịt không?"
Sao có thể muốn chứ, muốn sống còn không kịp nữa là. Nàng vùi đầu vào bên cánh tay hắn, không muốn đối diện với ánh mắt thèm khát ăn thịt người của dân chúng Vệ thành, hắn nhìn như biết rõ còn cố hỏi. Hạ Tuế An rầu rĩ đáp: "Không muốn."
"Nàng ấy nói không muốn." Kỳ Bất Nghiên cười tủm tỉm đáp lại mấy người dân Vệ thành.
Họ không nói gì, cầm lấy cái cuốc sắt.
Cuốc sắt kéo lê trên tuyết tạo thành một vệt dài.
Kỳ Bất Nghiên cong mắt cười: "Các người muốn sống, tại sao lại muốn chúng ta c.h.ế.t?"
Con rắn bạc nhỏ quấn mấy vòng làm trang sức trên đôi ủng dài của hắn lặng lẽ trườn đi.
Hạ Tuế An dựa sát vào người Kỳ Bất Nghiên tình cờ nhìn thấy con nhện tím từng ăn thịt c.h.ế. t trên trán nàng đang bò lên vai nàng, dường như cảm nhận được tâm trạng chủ nhân thay đổi nên tránh xa nguy hiểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!