Chương 6: (Vô Đề)

Kỳ Bất Nghiên không nói có được hay không, mà chỉ cười cười, nhấc chân đi về phía khách đ**m.

Rắn đỏ và rắn đen đi theo, Hạ Tuế An cũng lật đật chạy chậm đuổi theo sau, không dám đến quá gần Kỳ Bất Nghiên vì sợ đám rắn rết của hắn, cũng không dám cách Kỳ Bất Nghiên quá xa vì sợ hắn sẽ bỏ rơi nàng.

Vệ thành giờ đây chẳng khác nào một tòa thành c.h.ế.t.

Phần lớn những người còn ở lại đây đều đang thoi thóp, chẳng khác gì cái xác không hồn, bọn họ sẽ không thu lưu nàng. Hạ Tuế An nếu cứ đơn thân độc mã, không c.h.ế. t đói thì cũng c.h.ế. t rét, hoặc bị lũ trộm cướp g.i.ế. c c.h.ế.t.

Đám rắn rết của Kỳ Bất Nghiên không vui có thể c.ắ. n nàng, nhưng thế còn tốt hơn là c.h.ế.t.

Hốc mắt Hạ Tuế An lại hơi cay cay.

Không được khóc nữa.

Mình phải kiên cường. Nàng tự nhủ với lòng mình.

Tuy Kỳ Bất Nghiên chưa đồng ý cho nàng đi theo, nhưng hắn cũng chưa mở miệng cấm nàng đi theo. Vì vậy trước khi hắn lên tiếng, để được sống, Hạ Tuế An sẽ mặt dày bám theo hắn.

Thiếu niên chân dài, hắn đi một bước bằng nàng đi hai bước, Hạ Tuế An túm váy chạy hồng hộc mới miễn cưỡng đuổi kịp, trời lạnh buốt mà người đã râm ran mồ hôi.

Khách đ**m hầu như không có gì thay đổi, lúc họ đi thế nào, giờ vẫn y nguyên như thế.

Chỉ là than củi trong đại sảnh đã cháy hết.

Kỳ Bất Nghiên đi thẳng lên cầu thang gỗ lên lầu hai.

Hạ Tuế An sợ bám theo quá sát sẽ khiến người ta chán ghét, đành nén ý nghĩ sợ hắn bỏ rơi mình xuống, ngồi xổm ôm gối ở đại sảnh đợi hắn.

Nghe thấy tiếng leng keng như có như không của trang sức bạc, Hạ Tuế An ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang. Thiếu niên một tay xách tay nải đi xuống, trang sức bạc quấn quanh đôi ủng dài vậy mà lại cử động, bò dọc theo thân ủng xuống dưới.

Không ngờ trang sức bạc trên ủng lại là một con rắn bạc nhỏ đang ngủ đông.

Nàng vội vàng đứng dậy.

"Ngươi thật sự muốn đi theo ta?"

Kỳ Bất Nghiên tùy ý đặt tay nải lên bàn, kéo một chiếc ghế dài ra, ngồi xuống trước mặt nàng.

Hạ Tuế An gật đầu như gà mổ thóc.

Hắn chống cằm nhìn nàng, mày mắt diễm lệ, ra vẻ hòa nhã nói: "Ta từ nhỏ đến lớn nuôi không ít rắn rết côn trùng, nhưng chưa từng nuôi người bao giờ."

Hạ Tuế An há miệng, định nói ta rất dễ nuôi, nhưng lời đến cửa miệng lại không thốt ra được. Nàng mấp máy môi, có chút cục mịch, khô khan nói: "Ta sẽ không gây phiền phức cho ngươi đâu."

Kỳ Bất Nghiên nhìn chỗ trống trên ghế dài: "Ngươi ngồi xuống trước đi."

Nàng lập tức ngồi xuống.

Hắn mỉm cười: "Ngươi tên là gì?"

Hạ Tuế An: "Hạ Tuế An."

Kỳ Bất Nghiên đọc lại một lần: "Hạ Tuế An."

Hắn chợt giơ tay lên, chạm vào vết thương do va đập trên trán Hạ Tuế An: "Ai đập ngươi?"

Đầu ngón tay thiếu niên ấm áp, mang theo vết chai mỏng, lướt qua vết thương nhạy cảm của nàng, trong cơn đau còn sót lại mang theo một tia tê dại xa lạ.

Hạ Tuế An rụt cổ về phía sau, lại bị Kỳ Bất Nghiên dùng tay kia nắm lấy gáy, lòng bàn tay di chuyển lên trên, rất nhanh đã chạm vào lỗ thủng sau đầu nàng, đầu ngón tay miết nhẹ dọc theo vết thương vài cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!