Hạ Tuế An không để ý lắm đến chi tiết này, tập trung quan sát băng thất này.
Băng thất trống không, chẳng có gì cả, chỉ có mấy bức tường băng, nhìn thì có vẻ kín mít nhưng người ở trong đó vẫn thở được. Cho nên ở đây có lỗ thông gió, bọn họ có thể tìm lỗ thông gió trước.
Phải rồi, trong tay áo nàng có ống lửa.
Hạ Tuế An quyết định dùng ngọn lửa từ ống lửa để tìm hướng gió thổi vào, bảo Kỳ Bất Nghiên đi đến giữa băng thất, đợi một lát, quan sát kỹ xem ngọn lửa lay động về hướng nào.
Lay động về hướng Đông Nam.
Nghĩa là gió thổi từ hướng Tây Bắc tới.
Nàng lại bảo Kỳ Bất Nghiên đi về phía Tây Bắc của băng thất, Hạ Tuế An chọc vào một cái lỗ nhỏ ẩn trong tường băng khó phát hiện, cái lỗ này ngay cả một ngón tay cũng không nhét lọt, có vẻ vô dụng.
Kỳ Bất Nghiên lại cong mắt cười.
Hắn lùi lại vài bước nói: "Đủ rồi."
Vài sợi tơ thiên tằm bay ra từ hộ uyển của Kỳ Bất Nghiên, chui vào cái lỗ nhỏ. Tơ thiên tằm sắc bén vô cùng, chỉ cần tìm được điểm cắt vào. Hắn kéo sang trái, nó liền cắt đứt một tảng băng dày bên trái.
"Rầm" một tiếng, lại một tảng băng lớn rơi xuống đất, băng vụn văng tung tóe đầy đất, b.ắ. n vào bên cạnh ủng của Kỳ Bất Nghiên, một số mảnh băng vụn cũng b.ắ. n vào vạt váy Hạ Tuế An đang rủ xuống bên hông hắn.
Băng thất vốn chỉ có thể vào từ bên ngoài cứ thế bị bọn họ cưỡng ép mở ra một lối thoát.
Nàng nhanh chóng trèo xuống khỏi người hắn.
Đuôi lông mày Hạ Tuế An nhuốm vẻ vui mừng, kéo tay Kỳ Bất Nghiên đi ra ngoài, sợ chậm trễ sẽ xảy ra biến cố gì: "Chúng ta có thể ra ngoài rồi!"
Đi được vài bước, nàng đột ngột dừng lại.
Phía trước có một cái hồ nước khổng lồ được xây bằng xương người, vô cùng quỷ dị.
Còn có người.
Là một thanh niên tuyệt sắc, hắn ta đang ngồi nghiêm chỉnh trước một chiếc bàn đá tự nhiên, trên bàn là một cây cổ cầm làm bằng gỗ t. ử đàn thượng hạng, thân đàn chạm khắc tinh xảo, treo tua rua đỏ.
Y phục trắng càng tôn lên vẻ tiên phong đạo cốt của thanh niên kia, toát ra khí chất không vướng bụi trần. Hắn ta như thể vừa mới chú ý đến họ, ngẩng đầu lên, khí chất thư sinh, như một người quân t. ử ôn nhuận.
Hắn ta mỉm cười nói: "Các ngươi có biết kẻ tự tiện xông vào cổ mộ sẽ có kết cục gì không?"
Ngón tay thon dài lướt qua dây đàn.
Tiếng đàn nhẹ nhàng.
Thanh niên đặt hai tay lên dây đàn, đôi môi mỏng khẽ động, đưa ra đáp án: "C.h.ế.t."
Hạ Tuế An đ.á.n. h giá người này, thành thật nói: "Chúng ta rơi xuống băng thất, ngài rõ ràng có cơ hội vào g.i.ế. c chúng ta, nhưng ngài không làm vậy. Ngài cũng không muốn g.i.ế. c chúng ta, đúng không?"
Thanh niên lại chậm rãi gảy đàn, giọng nói hòa vào tiếng đàn như tiếng suối reo trong rừng: "Tiểu cô nương, đừng hòng đoán mò tâm tư của ta, nhưng hiện tại ta cho các ngươi cơ hội rời đi."
Nàng hành lễ với hắn.
"Xin lỗi tiền bối, chúng ta có việc quan trọng, bắt buộc phải ở lại cổ mộ."
Tay gảy đàn của thanh niên khựng lại, dường như thở dài bất lực, tiếp tục đàn: "Đã vậy thì không thể giữ các ngươi lại được rồi."
"G.i.ế.c." Hắn ta khẽ nói.
Lời vừa dứt, có mấy người xuất hiện, không phải con rối mà là người sống sờ sờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!