Tô Ương cùng mấy người nằm rạp xuống vị trí Hạ Tuế An và Kỳ Bất Nghiên vừa rơi xuống để nghe ngóng, bọn họ ở lại trong mộ thất cũ đã lâu, gọi vọng xuống cũng không thấy ai trả lời, hai người kia cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy.
Thẩm Kiến Hạc nhặt một hòn đá dưới đất ném vào phiến đá đã khép kín.
Bên trong chắc chắn có cơ quan gì đó, nếu không thì chẳng tự nhiên mà nhốt hai người sống sờ sờ vào trong.
Mặc cho Thẩm Kiến Hạc ném thế nào, phiến đá ngoài vài vết trầy xước ra thì chẳng hề nứt vỡ, cứng như kim cương.
Dùng đá ném phiến đá rõ ràng không phải là lựa chọn sáng suốt, hắn toát mồ hôi đầm đìa, vứt hòn đá đi, thở hồng hộc quay lại hỏi Tô Ương: "Các người xuống mộ có mang theo t.h.u.ố. c nổ không?"
Tô Ương: "Ngươi muốn cho nổ chỗ này?"
Hắn lau mồ hôi: "Chứ còn gì nữa?"
Nàng ta phủ quyết: "Không được, chúng ta không nắm rõ cấu trúc cổ mộ, tùy tiện dùng t.h.u.ố. c nổ sẽ gây ra hậu quả khó lường."
Thẩm Kiến Hạc, người từng theo sư phụ xuống không ít ngôi mộ, bỗng chốc trở nên cứng rắn.
"Tuy ta không có bản đồ xây dựng cổ mộ, nhưng chỉ cần liếc qua ta cũng biết cho nổ chỗ này sẽ không ảnh hưởng đến nơi khác, cổ mộ lớn như vậy, nổ một chỗ nhỏ xíu thì sập thế nào được?"
Tô Ương dường như bị hắn thuyết phục.
Thẩm Kiến Hạc đưa tay ra hỏi nàng t.h.u.ố. c nổ.
"Chúng ta không có t.h.u.ố. c nổ." Tô Ương áy náy nói, "Vốn dĩ có chuẩn bị, nhưng bị phụ thân ta nhìn thấy, ta kiếm cớ lấp l.i.ế. m qua chuyện, nhưng t.h.u.ố. c nổ vẫn bị tịch thu."
Đã không mang t.h.u.ố. c nổ xuống mộ, vậy vừa rồi còn nói với hắn nhiều thế làm gì? Bầu không khí đông cứng lại, khóe miệng Thẩm Kiến Hạc giật giật: "Bị phụ thân ngươi thu rồi, Quận chúa ngươi không biết tìm một lô t.h.u.ố. c nổ khác mang vào à?"
Tô Ương quả thực có ý định đó.
Nhưng do thời gian gấp gáp nên không tìm được.
Thuốc nổ đâu phải thứ muốn mua là mua được ngay, Đại Chu quản lý rất nghiêm ngặt về mặt này, muốn mua thì phải có mối.
Chung Không quát: "Ngươi ăn nói với Quận chúa nhà ta kiểu gì đấy?"
"Dùng miệng nói chuyện với Quận chúa nhà các ngươi đấy." Thẩm Kiến Hạc biết chắc bọn họ sẽ không g.i.ế. c người vô tội, không muốn bị một tên thân vệ đè đầu cưỡi cổ nên nhún vai, "Chẳng lẽ ngươi không dùng miệng để nói?"
Tô Ương day thái dương: "Được rồi, các ngươi đừng cãi nhau nữa, ta tin Kỳ công t. ử và Hạ cô nương sẽ gặp dữ hóa lành."
Thẩm Kiến Hạc cảm thấy cũng có lý.
Kỳ Bất Nghiên một người một sáo xương có thể tiêu diệt cả đám con rối, thực lực vượt xa bọn họ.
Biết đâu Kỳ Bất Nghiên và Hạ Tuế An lạc đường lại tìm được chủ mộ thất của lăng mộ Yên Vương trước bọn họ, vì vậy việc họ cần làm bây giờ là giải mã cơ quan trong mộ thất này.
Mà Tô Ương không quen thuộc với cổ mộ, cũng ít khi tìm hiểu về thuật cơ quan.
Còn Chung Huyễn, Chung Không.
Bọn họ là người luyện võ, cũng coi như tinh thông cơ quan, nhưng cơ quan của lăng mộ Yên Vương được xây dựng từ hàng trăm năm trước đối với họ không hề dễ dàng.
Đến nước này, bọn họ buộc phải thừa nhận Thẩm Kiến Hạc vẫn có chỗ hữu dụng.
Hắn giỏi giải mã cơ quan cổ mộ.
Thẩm Kiến Hạc vén vạt áo đi đến chỗ cơ quan trong mộ thất, nghiêm túc giải mã, không còn vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, trông có phần đáng tin cậy hơn. Tô Ương ngược lại cảm thấy dáng vẻ này của hắn có chút mới mẻ.
Cơ quan trên tường đá phức tạp hay thay đổi, các ký tự thỉnh thoảng còn di chuyển, Tô Ương nhìn hoa cả mắt, những ký tự này rất cổ xưa, nàng xem không hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!