Chương 23: (Vô Đề)

Đúng là xuất quân bất lợi.

Xui xẻo tột cùng.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Kiến Hạc giấu sư phụ, một mình ra ngoài trộm mộ, lập chí muốn làm một vụ lớn, để sư phụ thấy sự lợi hại của mình, ai ngờ suýt chút nữa thì mất mạng.

Cây trâm Hạ Tuế An mới đeo chưa được một ngày cũng rơi vào đống rắn cùng con rắn cạp nia kia, nàng lưu luyến nhìn thoáng qua.

Đây là cây trâm nàng vừa mua khi mới đến trấn Phong Linh.

Còn chưa đeo nóng nữa mà.

Nghĩ đến sau này không được đeo nữa, Hạ Tuế An vẫn thấy hơi tiếc, nhưng nghĩ đến mạng người quan trọng hơn, lòng nàng cũng cân bằng lại đôi chút.

Tuyền Lê

Chợt thấy một sợi tơ thiên tằm lóe lên từ bên cạnh, đuôi sợi tơ rơi thẳng vào đám rắn vẫn đang bò lổm ngổm. Sợi tơ thiên tằm vừa có thể cứng rắn như kiếm g.i.ế. c người, vừa có thể mềm mại như lụa đã móc lấy cây trâm.

Có một con rắn c.ắ. n chặt cây trâm không nhả, tơ thiên tằm treo cả con rắn lên.

Kỳ Bất Nghiên thu tơ thiên tằm về.

Hạ Tuế An thấy con rắn kia theo cây trâm bị tơ thiên tằm móc lấy bay tới, muốn nói với hắn là nàng có thể bỏ cây trâm đó đi.

Nhưng không nhanh bằng tay Kỳ Bất Nghiên, hắn nhanh như chớp giật lấy cây trâm từ miệng rắn, trở tay đ.â. m mạnh đầu nhọn của cây trâm vào đầu rắn, đóng đinh xuống mặt đất, con rắn c.h.ế. t ngay khoảnh khắc định há miệng c.ắ. n tay hắn.

Hắn ném xác rắn đi, giữ lại cây trâm.

Cây trâm còn dính m.á. u rắn.

Kỳ Bất Nghiên dùng chiếc khăn tẩm bột thơm lau thân trâm, từ từ loại bỏ mùi tanh của rắn, rồi cài cây trâm trở lại tóc mai của Hạ Tuế An.

Hắn dường như đang nói đùa: "Mạng người khác sao sánh bằng đồ mình thích, ta phát hiện ngươi đúng là một kẻ kỳ quặc." Ngừng một chút, "... Hơn nữa trâm này là ngươi bảo ta mua cho ngươi, ngươi cứ thế mà vứt đi, ta có chút không vui."

Nàng liếc nhìn Thẩm Kiến Hạc, "ồ" một tiếng.

Thẩm Kiến Hạc: "Hả?"

Chẳng lẽ mạng của ta còn không bằng một cây trâm! Còn nói cô nương nhà người ta là kẻ kỳ quặc, ta thấy ngươi mới là kẻ kỳ quặc đấy. Nhìn người không thể nhìn tướng mạo là thật, thiếu niên này mặt mũi thì đẹp, tâm địa lại đen tối.

Càng nghĩ càng giận, Thẩm Kiến Hạc tức đến ngã ngửa.

Khổ nỗi hai người bọn họ còn là hậu bối nhỏ hơn hắn mấy tuổi, không thể so đo với người trẻ tuổi được.

Thẩm Kiến Hạc học cách tự an ủi, sau đó nằm thẳng cẳng giả c.h.ế.t, giống như ông già tự kỷ, không muốn nói chuyện, cũng không muốn đối mặt với sự thật mình yếu hơn thiếu niên trông có vẻ mới vừa mười tám tuổi này.

Quá mất mặt.

Hạ Tuế An nhìn Thẩm Kiến Hạc nằm dở sống dở c.h.ế. t trên bệ đá, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ hóa thành một câu: "Ngươi không sao chứ?"

Thẩm Kiến Hạc: "Không, không sao."

Chỉ là suýt mất mạng thôi.

Hắn không quên nói lời cảm ơn. Hạ Tuế An thấy Thẩm Kiến Hạc không sao liền không nói thêm nữa, nhìn về phía ngọn đèn tường Kỳ Bất Nghiên đang cầm: "Đèn có vấn đề?"

Kỳ Bất Nghiên ung dung tháo chụp đèn ra, để lộ ngọn nến bên trong, nói: "Đây là đèn đặt ở Sinh môn, thổi tắt nó, có lẽ có thể giúp chúng ta rời khỏi gian mộ thất này."

Mộ thất tuy có mười bốn ngọn đèn tường, nhưng số lượng này là dùng để đ.á.n. h lừa người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!