Chương 21: (Vô Đề)

Dưới đáy giếng chỉ có một lối đi, Hạ Tuế An không quản được nhiều như vậy, ba chân bốn cẳng chạy. Lối đi chật hẹp, tiếng vang vọng từng hồi, nàng có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của mình, nhưng lại không thể chậm lại.

Chạy được nửa đường, Hạ Tuế An nhìn thấy Kỳ Bất Nghiên đang đứng phía trước chăm chú quan sát vách đá, hắn dường như không biết sau lưng có một đám xương trắng bị Khổi Lỗi Cổ điều khiển đang đuổi theo, cũng không biết nàng đã chạy đến bên cạnh hắn.

Hạ Tuế An nhìn Kỳ Bất Nghiên, đồng thời cũng nhìn thấy bức bích họa mà hắn đang chăm chú ngắm nhìn.

Cảnh tượng trên bức bích họa vô cùng chấn động.

Khiến Hạ Tuế An không kìm được phải dừng chân.

Trên bức bích họa, những con cổ trùng hình thù quái dị, chủng loại phức tạp rải rác chi chít, mà một thanh niên mặc áo trắng đứng ở giữa, ngẩng đầu nhìn trời, những con cổ trùng kia đang gặm nhấm hắn, trên nền áo trắng lốm đốm vết máu.

Cổ trùng nhiều đến mức đủ để trong khoảnh khắc nhấn chìm thanh niên dáng người cao ngất kia, lít nha lít nhít một mảng. Bên cạnh bức bích họa có khắc một câu: "Thà phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta."

Cuối cùng chỉ có ba chữ.

Yến Vô Hành.

Hạ Tuế An chỉ kịp đọc xong câu này liền vươn tay kéo Kỳ Bất Nghiên đi, bởi vì đám xương trắng cách bọn họ chỉ còn vài bước chân, cho nên bọn họ bắt buộc phải rời khỏi nơi này trước.

Đợi khi bọn họ chạy vào một gian mộ thất, từ mặt đất dâng lên một cánh cửa đá, trước khi đám xương trắng lao tới đã dâng lên tới đỉnh, trở thành một bức tường, chặn lại đám xương trắng đột nhiên trở nên hung hãn kia.

Nhưng cũng chặn mất đường lui của bọn họ.

Hạ Tuế An thở hổn hển.

Vừa rồi quá mạo hiểm, giống như chỉ cần chậm một bước nữa thôi sẽ bị những bộ xương trắng kia dùng móng vuốt xé nát, nàng sợ hãi không thôi, quay đầu nhìn bức tường đá.

Gian mộ thất này không lớn, hình chữ "Điền" (), có mười bốn ngọn đèn tường cháy sáng quanh năm không tắt, chiếu sáng mộ huyệt như ban ngày, ngoại trừ bức tường đá vừa dâng lên, mấy mặt tường đá khác đều vẽ bích họa.

Chính giữa đặt một cỗ quan tài gỗ đỏ.

Mép quan tài gỗ đỏ mọc đầy dây leo, dây leo như từng tầng từng lớp xiềng xích, quấn quanh quan tài gỗ đỏ vài vòng, dường như trói chặt nó lại, từng đóa hoa t. ử đằng nở rộ, vừa quái đản lại vừa đẹp mắt.

Tuyền Lê

Lại gần nhìn kỹ, những đóa hoa t. ử đằng xinh đẹp này đâu phải là hoa thật, rõ ràng là những con sâu có hình dáng bông hoa, thân sâu không ngắn không dài, vừa đúng bằng độ dài của hoa t. ử đằng, treo lủng lẳng trên dây leo.

Hạ Tuế An nắm c.h.ặ. t t.a. y Kỳ Bất Nghiên.

Cái mộ huyệt này sao mà kỳ quái thế? Nàng như sợ kinh động t.h. i t.h. ể trong quan tài, cố ý hạ thấp giọng: "Ngươi có biết ngôi mộ này xây cho ai không?"

Quan tài gỗ đỏ đặt ở vị trí cao hơn mặt đất trong mộ thất, nếu muốn lại gần, cần bước qua bốn bậc thang phía trước. Kỳ Bất Nghiên bước lên bậc thang, Hạ Tuế An đang nắm tay hắn cũng chỉ đành đi theo.

Hắn nói: "Ngôi mộ này có lẽ liên quan đến Yến thị hoàng tộc mấy trăm năm trước."

Hạ Tuế An như con thỏ dựng đứng tai lên nghiêm túc lắng nghe.

Yến thị hoàng tộc.

Thanh niên trong bức bích họa ở lối vào mộ huyệt cũng là người của Yến thị hoàng tộc mấy trăm năm trước? Yến Vô Hành —— hắn có phải vừa là người để lại câu nói kia, cũng là tên của thanh niên trên bích họa không?

Đại Yến đã diệt vong từ lâu, Đại Chu thay thế. Đây là chuyện bát quái Hạ Tuế An nghe được khi đi lại trong giang hồ, bọn họ nhắc đến Đại Yến là vì muốn tìm bảo vật trong mộ Yến Vương, chẳng lẽ nói...

Nơi này chính là mộ Yến Vương?

Nàng thầm đoán.

Cổ mộ này nhiều cổ trùng như vậy, có vài cơ quan lại được thiết lập thông qua cổ trùng, chứng tỏ người xây dựng cổ mộ cũng là người tinh thông Cổ thuật Miêu Cương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!