Chương 17: (Vô Đề)

Trấn Phong Linh được xây dựng dựa vào sông nước có lẽ có một khuyết điểm, đó là sau một hồi xô đẩy hỗn loạn, rất dễ có người rơi xuống nước. Cô gái đứng cách Hạ Tuế An vài bước chân vì cứu một đứa trẻ mà suýt chút nữa trượt chân.

Mẹ của đứa trẻ thấy con mình không sao, lại sợ những kẻ phát điên kia sẽ lao tới c.ắ. n hai mẹ con, lòng dạ sắt đá, chẳng màng đến sự an nguy của ân nhân cứu mạng, ôm con quay đầu bỏ chạy.

Cô gái kia chỉ nhíu mày một cái.

Nàng ấy không hề lên tiếng chỉ trích hành vi của họ.

Hạ Tuế An hoàn hồn, phát hiện mình đã chạy lên cây cầu gỗ đó, vươn tay kéo cô gái kia lại: "Cẩn thận!"

Có sự trợ giúp của Hạ Tuế An, cô gái đang treo mình bên mép cầu được kéo lên bờ. Nàng ấy nhìn Hạ Tuế An với ánh mắt biết ơn, nhưng không nán lại đây quá lâu, rảo bước đi về phía con phố đang hỗn loạn.

Tuyền Lê

Thấy cô gái quay người đi về nơi nguy hiểm, Hạ Tuế An muốn ngăn cản: "Ngươi..."

Cô gái dường như biết nàng đang nghĩ gì: "Ta là Quận chúa của trấn Phong Linh, có trách nhiệm bảo vệ trấn Phong Linh. Cảm ơn cô nương vừa rồi đã ra tay tương trợ, ngươi hãy mau tìm một nơi an toàn để trốn đi."

Hạ Tuế An: "Được thôi."

Quận chúa gật đầu: "Hữu duyên tái ngộ."

Lúc vội vàng cứu người không kịp để ý đến dung mạo của Quận chúa, giờ Hạ Tuế An mới nhìn rõ, cũng giống như lần đầu nhìn thấy dung nhan của Kỳ Bất Nghiên ở Vệ Thành, nàng cảm nhận được hai chữ "kinh diễm".

Quận chúa mặc một bộ y phục màu hồng phấn, dải lụa thêu hoa t. ử đằng rủ xuống bên eo thon, trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt long lanh khi ngước nhìn, trâm cài xen kẽ tinh tế trên mái tóc mây, càng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Tuy trông nàng ấy có vẻ yếu đuối, nhưng bước đi lại vững vàng và đầy khéo léo.

Trông không giống hạng người tầm thường.

Hạ Tuế An tôn trọng sự lựa chọn của Quận chúa, không khuyên nữa, nhìn quanh bốn phía, hy vọng sớm tìm được Kỳ Bất Nghiên, nhưng tìm mãi không thấy hắn đâu, ngược lại còn thấy mấy kẻ phát điên đang lao về phía này.

Con phố dài vốn náo nhiệt trở nên vắng lặng, trên mặt đất lốm đốm những dấu chân m.á. u lộn xộn, là do những kẻ phát điên c.ắ. n người xong vô tình giẫm phải m.á. u để lại.

Lúc này bọn chúng phát ra những tiếng gầm gừ không rõ nghĩa.

Hạ Tuế An đang định quay đầu bỏ chạy.

Đối mặt với thứ hoặc người mình sợ, nàng sẽ chọn cách chạy trốn, đây là cách tốt nhất để tránh xa nguy hiểm.

Vừa xoay người, trán nàng đã bị một ngón tay nhẹ nhàng ấn lại. Ngước mắt lên, khuôn mặt của Kỳ Bất Nghiên hiện ra trước mặt. Hắn đã quen cúi người nhìn nàng: "Tìm ta à?"

Giọng thiếu niên trong trẻo êm tai.

Mắt Hạ Tuế An sáng lên: "Ừm ừm."

Ngoan quá.

Hắn không nhịn được đưa tay v**t v* búi tóc hình bướm của nàng như vuốt đầu rắn, ngón út vô tình móc vào sợi dây lụa trên tóc, kéo khiến Hạ Tuế An hơi đau. Nàng ôm đầu, lầm bầm: "Ngươi làm ta đau đấy."

Nghe nàng nói đau, hắn liền buông tay.

Hạ Tuế An còn nói cảm ơn. Rõ ràng là Kỳ Bất Nghiên lỡ tay làm nàng đau, hắn buông tay, nàng lại cảm ơn hắn, đúng là một người kỳ quặc.

Nhưng nàng trông ngoan quá.

Hắn vẫn muốn tiếp tục nuôi nàng. Khi nuôi người sống là Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên dường như luôn có được những cảm giác mới mẻ, kỳ lạ, khác thường mà việc nuôi cổ trùng không thể mang lại cho hắn.

Hạ Tuế An hỏi Kỳ Bất Nghiên vừa rồi đi đâu, nàng tìm hắn trên phố mãi không thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!