Chương 14: (Vô Đề)

Hạ Tuế An tưởng Kỳ Bất Nghiên đang nói đùa, nhưng thấy hắn mặt không đổi sắc, nàng lại không dám chắc nữa.

Nàng ấp úng, không thốt nên lời.

Còn Kỳ Bất Nghiên đối với chuyện g*** h*p dường như chẳng có cảm giác gì, chỉ dùng giọng điệu bình thường nói ra sự thật, cho nàng biết cách khác để có được bướm, không cảm thấy xấu hổ, cũng chẳng cảm thấy kích động.

Đám thân binh bị tơ thiên tằm chặn ở cửa thấy Lý tướng quân nằm bất động trên đất, tưởng rằng Kỳ Bất Nghiên đã ra tay g.i.ế. c ông ta, nhất thời lòng người hoang mang.

Tướng lĩnh bị g.i.ế.c, quân tâm dễ đại loạn.

Ngoài thành còn có người Hồ đang dòm ngó lương thảo, vàng bạc châu báu của Tấn Thành, thân binh không khỏi lo lắng việc này truyền ra ngoài sẽ khiến bách tính trong thành sợ hãi không yên, đến lúc đó thù trong giặc ngoài.

Kẻ canh giữ trong phủ tướng quân đều là thân binh do một tay Lý tướng quân dìu dắt, chỉ tận trung với mình ông ta, một khi ông ta c.h.ế.t, bọn họ chẳng khác nào rắn mất đầu.

Đúng lúc này, Phó tướng vội vã chạy tới.

Phần lớn thân binh của Lý tướng quân thấy hắn đến, thầm nghĩ sau ngày hôm nay chắc chắn phải đổi chủ, biết thời thế bèn tránh đường, cung kính hơn trước ba phần gọi: "Dương phó tướng."

Giọng của thân binh không nhỏ, Hạ Tuế An đứng trong đại sảnh nghe tiếng bèn nhìn ra ngoài.

Dương phó tướng hơn ba mươi tuổi, trên mặt có một vết sẹo cũ xuyên qua lông mày, đôi mắt sáng ngời có thần, tướng mạo thiên về cương trực.

Trực giác mách bảo Hạ Tuế An, hắn là người khác hẳn với Lý tướng quân.

Người này khoác áo giáp dày nặng, tay cầm đao cong, bên hông còn quấn một sợi roi da bò màu nâu xám, ủng dính không ít phân ngựa, trông có vẻ như vừa từ đâu đó gấp gáp chạy về.

Đêm qua Hạ Tuế An có nghe hạ nhân trong phủ tướng quân kể vài chuyện về vị Dương phó tướng này.

Hắn là quỷ tài dụng binh.

Cũng là quân sư của Lý tướng quân.

Dương phó tướng nhiều lần dẫn binh đẩy lui người Hồ, công lao đều ghi lên đầu Lý tướng quân.

Tấn Thành không có Lý tướng quân cũng được, nhưng không có Dương phó tướng thì không xong, bách tính Tấn Thành biết rõ sự thật đều nói như vậy. Triều đình ban thưởng hậu hĩnh cho Lý tướng quân, nhưng người họ kính trọng nhất vẫn là Dương phó tướng.

Kỳ Bất Nghiên lơ đãng nhìn theo tầm mắt Hạ Tuế An ra ngoài, cũng nhìn thấy Dương phó tướng, hắn khẽ nâng mắt, chạm phải ánh mắt của đối phương.

Người kia đang đ.á.n. h giá hắn.

Ánh mắt sắc bén như mũi tên.

Trước khi đến, Dương phó tướng đã nghe người khác kể lại đầu đuôi sự việc, nhưng khi tận mắt nhìn thấy t.h.ả. m trạng trong đại sảnh, hắn vẫn cảm thấy kinh ngạc.

Kẻ khiến phủ tướng quân ra nông nỗi này lại là một thiếu niên sao? Dương phó tướng liếc nhìn Lý tướng quân đang sống dở c.h.ế. t dở, đăm chiêu suy nghĩ, rồi ra hiệu cho thân binh bên cạnh lùi lại nửa bước.

Kỳ Bất Nghiên hứng thú nhìn bọn họ.

Thân binh nghe lệnh làm theo.

Bọn họ cũng nhận ra rồi, Lý tướng quân vẫn còn thở, chưa c.h.ế. t hẳn.

Ánh mắt Dương phó tướng quét qua Hạ Tuế An và Kỳ Bất Nghiên: "Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?"

"Chúng ta muốn ra khỏi thành." Kỳ Bất Nghiên xách Lý tướng quân đi lại bất tiện lên, rồi thu hồi tơ thiên tằm, dùng hộ uyển lau qua loa vết m.á. u b.ắ. n trên mặt, ra vẻ dễ nói chuyện hỏi, "Được không?"

Tên cầm đầu thân binh: "Chuyện này..."

Dương phó tướng nói: "Nhường đường cho bọn họ, mạng của tướng quân đang nằm trong tay hắn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!