Chương 13: (Vô Đề)

Nếu Lý tướng quân muốn g.i.ế. c hắn.

Thì tình huống sẽ rất khác.

Đến nước này, Kỳ Bất Nghiên có thể trực tiếp phản sát. Hắn cũng không phải không thể lặng lẽ hạ cổ Lý tướng quân, nhưng đã là giao dịch, thì phải để cả hai bên đều biết cái giá phải trả mới được tính là giao dịch.

Cho nên, sáng nay Kỳ Bất Nghiên dậy, đến nhà chính uống trà với Lý tướng quân, sau đó bình thản nói với ông ta: "Ta muốn hạ t. ử cổ cho ngươi, đây là thù lao giao dịch ngươi phải trả cho ta."

Không ngoài dự đoán, Lý tướng quân không đồng ý.

Người bình thường đều sẽ không đồng ý.

Nhưng Kỳ Bất Nghiên sẽ không vì Lý tướng quân không đồng ý mà dừng tay, giao dịch không thể bỏ dở giữa chừng.

Lý tướng quân nghe Kỳ Bất Nghiên nhắc đến phu nhân Thẩm thị của Tưởng tướng quân, đáy mắt lóe lên tia ác độc, buột miệng c.h.ử. i ầm lên: "Mụ đàn bà độc ác này!"

Tay của Hạ Tuế An đang đếm hoa hạnh khựng lại giữa không trung, không ngờ tới điều này.

Vệ Thành bị công phá có liên quan đến Lý tướng quân? Sao có thể làm như vậy?

Vệ Thành c.h.ế. t nhiều người như thế, thây phơi đầy đồng, dân chúng lầm than. Nguyên nhân bách tính bị người Hồ, mã tặc tàn sát bừa bãi không phải do Tưởng tướng quân bảo vệ thành không tốt, mà là có người trong ứng ngoại hợp.

Lý do Lý tướng quân làm vậy là gì chứ? Nàng nghĩ không ra.

Ông ta là tướng quân được Đại Chu phái tới trấn thủ biên cương, vậy mà Lý tướng quân không những không dốc hết sức bảo vệ con dân Đại Chu, còn cấu kết với người Hồ hành sự, hại Vệ Thành rơi vào cảnh thê t.h.ả. m như vậy.

Hạ Tuế An càng cảm thấy lòng người đáng sợ.

Tuyền Lê

Nàng muốn quay đầu lại nhìn vị Lý tướng quân này một cái, nhưng lại sợ nhìn thấy t.h. i t.h. ể đầy đất nên kìm lại.

Lý tướng quân còn muốn dây dưa với Kỳ Bất Nghiên.

Nhưng hắn không cho ông ta cơ hội này.

Một con bọ cánh cứng màu đỏ đen, lưng có hoa văn bay ra từ hộ uyển của Kỳ Bất Nghiên, bay tới với tốc độ mà người thường không thể né tránh.

Con bọ vừa chạm vào da Lý tướng quân liền chui tọt vào trong, chỉ có cảm giác đau như bị muỗi đốt.

Nếu là ngày thường, ông ta sẽ chẳng để tâm.

Nhưng nay đã khác xưa, Lý tướng quân biết cơn đau nhẹ này là do Cổ nhập vào cơ thể, ông ta tự nhiên kinh hãi biến sắc, điên cuồng cào cấu vùng da đó.

Cào nát cả da thịt cũng không thể lôi được con cổ trùng đã chui vào ra ngoài.

Không được, ông ta còn chưa muốn c.h.ế.t.

Cổ trùng dường như đã phát huy tác dụng, tay chân Lý tướng quân tê liệt vô lực, đứng không vững ngã quỵ xuống đất.

Lý tướng quân vứt bỏ xưng hô "bản tướng quân", miệng nói năng lộn xộn: "Kỳ công tử. Mụ đàn bà độc ác đó, không, là Tưởng phu nhân hiểu lầm rồi, kẻ thực sự thông đồng với người Hồ không phải ta, ta chỉ phụng mệnh hành sự mà thôi."

Kỳ Bất Nghiên nghiêng đầu, chiếc chuông ở đuôi tóc phát ra âm thanh lanh lảnh.

Thiếu niên cười đến mức gập cả eo.

Hắn từ từ ngồi xổm xuống, tay trái chống lên đầu gối, lòng bàn tay đỡ cằm, rũ mắt nhìn Lý tướng quân đang nhanh chóng trở nên bại liệt.

Kỳ Bất Nghiên lẩm bẩm: "Là vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!