Hạ Tuế An nghe Kỳ Bất Nghiên nói là đang giúp nam t. ử kia giải cổ, trong lòng vẫn còn bán tín bán nghi.
Giải cổ mà cần phải cạy hết móng tay móng chân của người ta xuống sao? Nhưng rất nhanh sau đó, nàng không thể không tin. Trên phần thịt ngón tay đỏ lòm lầy lội của nam t. ử đang lăn lộn dưới đất vì đau đớn, có thứ gì đó đang ngọ nguậy, bò ra từ kẽ ngón tay.
Những con cổ trùng có hình dạng giống như dòi bọ, sau khi hút đủ dưỡng chất thì thân mình tròn vo, lít nha lít nhít một đống, tranh nhau chui ra từ thịt ngón tay của nam tử.
Bạch cổ (cổ trùng trắng) vừa thấy ánh trăng liền c.h.ế.t.
Đám sâu trắng giãy giụa vô ích vài cái rồi rơi lả tả xuống đất.
Hạ Tuế An ngẩn người, thu lại sức lực, bên cạnh là lồng n.g.ự. c hơi phập phồng vì hơi thở của thiếu niên, mang theo một mùi hương nhàn nhạt đặc biệt.
Tứ chi hắn thon dài, dáng người cao ráo, khi dang ra dường như có thể bao trọn lấy cả người Hạ Tuế An. Y phục rộng rãi, ban nãy bị nàng hoảng loạn đẩy ra khiến cổ áo hơi lỏng, loáng thoáng lộ ra xương quai xanh trắng như tuyết.
Đợi đến khi bạch cổ bò ra hết, nam t. ử kia đã đau đến ngất đi, nằm mềm oặt trên mặt đất.
"Xin lỗi, ta hiểu lầm ngươi rồi."
Hạ Tuế An nhận sai rất nhanh.
Nàng không coi lời Kỳ Bất Nghiên nói muốn g.i.ế. c nàng là thật. Hạ Tuế An chợt phát hiện lòng bàn tay hắn vẫn đang chảy máu, là vết thương do d.a. o găm rạch đứt, là m.á. u của hắn chứ không phải của nam t. ử kia.
Vừa định mở miệng hỏi Kỳ Bất Nghiên vì sao lại bị thương, Hạ Tuế An lại nhớ tới cảnh tượng vừa nhìn thấy. Nguyên nhân những con bạch cổ kia bò ra có lẽ không chỉ vì móng tay nam t. ử bị nhổ, mà còn do m.á. u làm vật dẫn.
Trước khi c.h.ế.t, nơi mà đám bạch cổ muốn bò tới chính là hướng Kỳ Bất Nghiên đang đứng.
"Vào đi."
Kỳ Bất Nghiên dường như biết bên ngoài viện còn có người đứng, quay đầu nói vọng ra.
Đầu tiên là tỳ nữ đi vào, phía sau là mấy gương mặt lạ lẫm mà Hạ Tuế An chưa từng gặp, là lính canh của phủ tướng quân. Họ cử hai người khiêng nam t. ử kia lên, cũng không hỏi nhiều, cứ thế lặng lẽ lui ra ngoài.
Hạ Tuế An muốn bảo Kỳ Bất Nghiên đi băng bó.
Nhưng hắn lại hỏi: "Ngươi xông hương à?"
Lần này bọn họ áp sát vào nhau quá gần, Kỳ Bất Nghiên vô tình ngửi thấy.
Tây sương phòng lúc đầu có đốt hương, nhưng nàng không thích ngửi, đợi hạ nhân phủ tướng quân ra ngoài không lâu, nàng đã đổ nước trà vào lư hương để dập tắt rồi.
Khi nghe Kỳ Bất Nghiên hỏi có phải xông hương không, Hạ Tuế An thành thật đáp: "Không có, trên người ta có mùi sao?"
Hắn nói: "Ta thích mùi này."
"Rất thơm."
Lại không muốn cứ thế mà g.i.ế. c nàng nữa.
Ánh mắt thiếu niên không chút tạp chất, chỉ đơn thuần hỏi: "Ta có thể ngửi thêm chút nữa không?"
Hạ Tuế An chậm mất nửa nhịp, biểu cảm ngây ngốc kết hợp với vết vảy kết đang che đi lớp da non màu hồng phấn trên trán, khiến người ta muốn trực tiếp cạy nó xuống. Nàng khó tin hỏi lại: "Ngửi? Ngươi... ngươi muốn ngửi thế nào?"
Sống mũi cao thẳng của Kỳ Bất Nghiên cọ vào bên cổ Hạ Tuế An, hít một hơi: "Như thế này."
Hắn dùng hành động để trả lời câu hỏi của nàng, hắn xác định chính là mùi hương này.
Dùng để chế thành Cổ hương chắc chắn sẽ lưu hương rất lâu.
Hắn thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!