Chương 70: Khởi binh vấn tội

Thiệu Hoa nâng tay lên nói với Nguyệt Tâm: "Kéo anh!"

Nguyệt Tâm liếc anh một cái, oán thầm: chỉ là hành lang bệnh viện mà thôi, anh còn nghĩ ở đây trải thảm đỏ sao? Cũng không phải là thảm đỏ gì!

"Ách" Thiệu Hoa quơ quơ cái gậy chống nói "Nó chỉ nói cho anh biết phía trước có hay không chướng ngại vật chứ nó không nói cho anh phải đi hướng nào." Hiện tại Thiệu Hoa khi ở nhà hoặc ở văn phòng thì hoàn toàn có thể không cần dùng gậy chống tựa như một người bình thường nhưng khi tới những nơi lạ lẫm cho dù có cầm gậy trong tay Thiệu Hoa vẫn không thể nhận ra những con đường phía trước là đi tới nơi nào.

Cho nên anh rất ít khi đi đến những nơi lạ, nếu như phải đi thì bên cạnh khẳng định mang theo người quen đi cùng. "Làm sao vậy?" Thiệu Hoa nghe thấy tiếng Nguyệt Tâm bên cạnh lại khóc òa lên.

"Em xin lỗi, em xin lỗi…" Nguyệt Tâm lại ôm Thiệu Hoa khóc. Thiệu Hoa không nhìn thấy được, tuy rằng Nguyệt Tâm biết nhưng cô lại không có khả năng quan sát tinh ý hay nói cách khác là tâm lý như người khác, vậy là cô càng ôm chặt anh khóc đến vô cùng lợi hại. Nguyệt Tâm khóc trong chốc lát rồi ngẩng đầu nhìn Thiệu Hoa, cô kéo tay anh, cũng không nói gì mà dắt anh ra ngoài.

"Nguyệt Tâm, đi chậm một chút."

Nguyệt Tâm ngẩng đầu nhìn anh, lại thấy mũi cay cay, hiện tại cô đang là người dẫn đường. Vừa đi ra đến bệnh viện Nguyệt Tâm liền nhìn thấy chiếc Bentley quen thuộc đang đậu bên đường.

Tiểu Trần đi tới chào Nguyệt Tâm: "Chu tiểu thư, chào chị."

"Xin chào." Nguyệt Tâm có chút ngại ngùng.

Ngồi vào trong xe, Thiệu Hoa cũng không hỏi Nguyệt Tâm muốn đi đâu mà trực tiếp nói với Tiểu Trần: "Về khu chung cư Quốc Hòa."

Về tới nơi, Tiểu Trần để hai người họ xuống xe rồi mới lái về gara, trong lòng cậu đang cân nhắc, cậu có nên lại bỏ của chạy lấy người nữa không? Sự xuất hiện của Nguyệt Tâm cũng thật là đúng thời điểm! Tiểu Trần đang có dự định kết hôn, phòng ở cũng mua xong hết rồi, cậu lo lắng không biết sau khi kết hôn thì phải ở lại nơi nào nữa… Thuê bảo mẫu hay gì đó thì cậu không an tâm, thể nào cũng lo lắng sốt ruột, cậu chính là lo lại có thêm một Tiểu Hổ nữa xuất hiện, tuy rằng Thiệu Hoa giờ ở nhà đã không còn chướng ngại gì nhưng cậu vẫn sợ để anh ở nhà một mình. Hiện tại Chu tiểu thư lại xuất hiện, cuối cùng cũng có một ngày cậu được nói "tạm biệt" với hai chữ "lo lắng" kia rồi. Hơn nữa Chu tiểu thư là nữ còn có thể giúp anh rất nhiều "việc" mà cậu giúp không nổi, hắc hắc… Tiểu Trần càng nghĩ càng vui mừng.

Tiểu Trần gõ gõ cửa, lúc vào nhà cậu cứ nơm nớp chỉ sợ nhìn phải cảnh tượng không nên nhìn.

"Thiệu tổng em bây giờ về công ty, tối sẽ quay lại tiểu khu Tam Giang."

"À, được." Thiệu Hoa khẽ nhấc khóe miệng, không khỏi tán dương Tiểu Trần càng ngày càng thông minh.

Tiểu Trần vừa đi khỏi Nguyệt Tâm liền đẩy Thiệu Hoa xuống sô pha.

"Em còn bệnh, đừng nháo loạn nữa." Thiệu Hoa xoa đầu Nguyệt Tâm giống như đang giảng giải đạo lý cho trẻ con vậy.

Nguyệt Tâm đẩy tay anh ra sau đó hai tay bắt đầu tháo khuy áo của anh: "Anh đồ thần kinh! Ở trên đường xin cơm mà còn mặc như vậy sao?"

"Cái gì mà xin cơm? Anh là đi kiếm tiền!" Nói xong tay phải của Thiệu Hoa trước tiên vuốt dọc thắt lưng cô, sau đó dọc theo bụng lên đến trước ngực, từ trên xuống dưới rất nhanh đã tháo rời tất cả khuy áo của cô. Tay lại vòng ra phía sau lưng cô cởi ra dây áo lót.

Lúc này Nguyệt Tâm mới cởi hết ra được mấy cái khuy trên áo vét của anh, cô còn chưa có động tới khuy áo sơ mi đâu! Nguyệt Tâm vừa nhìn đã tức giận, anh thật sự là không nhìn thấy sao? "Anh học chỗ nào mà giỏi vậy? Tại sao có thể thuần thục như thế? Có phải lúc em mất trí nhớ anh dám đi chơi bời với phụ nữ khác đúng không?" Nguyệt Tâm đương nhiên biết anh nhất định không tìm người phụ nữ khác, cô cũng chỉ là nói chơi mà thôi.

Tay của Thiệu Hoa lại di chuyển đến trước ngực cô, cười đến có chút ranh mãnh: "Nhìn thì anh không bằng em, sờ thì em không bằng anh." Nói xong anh liền cười rộ lên. Chỉ là Thiệu Hoa vừa nói xong câu này anh liền ý thúc được, hôm nay anh rốt cục cũng hiểu ra hàm ý của câu danh ngôn: Khi Thượng đế đóng một cánh cửa, ông luôn luôn mở ra một cánh cửa sổ…

"Anh là một người mù hư hỏng, người mù giảo hoạt…" Nguyệt Tâm lấy chiếc gối trên chiếc sô pha đánh vào người anh.

Thiệu Hoa không ngại Nguyệt Tâm gọi anh là người mù, cũng không chặn lại cái gối của cô, chỉ là yên lặng cưng chiều "nhìn" cô. Anh thật lâu rồi chưa vui vẻ đến vậy.

Đánh anh vài cái, Nguyệt Tâm liền nước mắt lưng tròng nhìn nhìn anh, nâng tay lên vuốt mắt anh hỏi: "Từ khi nào bắt đầu không nhìn thấy?"

"Từ sau ngày em quay về thành phố H"

"Đã lâu như vậy… hơn một năm nay anh sống thế nào?"

"Như thế nào nữa? Là ở cùng với Tiểu Trần thôi."

"Người chết! Mắt này chẳng lẽ không phải của anh, sao có thể nói vui vẻ như vậy!"

"Đau khổ cũng thế, vui vẻ cũng thế, vậy còn bằng cứ vui vẻ mà sống."

"Từ từ!" Nguyệt Tâm nhớ ra chuyện gì đó, cô sửa sang lại quần áo của mình nói: "Anh ở nhà ngoan ngoãn chờ em về, bây giờ em có chuyện quan trọng phải đi làm."

"Chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!