Chương 69: Đeo nhẫn ngón áp út

Nguyệt Tâm bị sốt, đầu óc mê man, lần này cô tự cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng có chút nghiêm trọng, vì vậy đành phải đến bệnh viện truyền nước. Nhìn từng giọt từng giọt chảy vào ơ thể, chẳng mấy chốc cô liền ngủ thiếp đi.

"Thiệu Hoa!" Nguyệt Tâm tỉnh lại, bỗng nhiên nhớ lại Thiệu Hoa, người đó…hôm cô đụng phải một người mù ở tòa nhà Long Mĩ, người đó mặc tây trang, người đó đứng ngoài đường kéo đàn Cello kiếm sống, người đó… tới cửa hàng của cô mua quần áo cho bạn gái…

"Vị tiểu thư này, cô đang làm gì vậy?" Y tá bắt gặp đúng lúc Nguyệt Tâm giật kim tiêm rồi chạy ra ngoài.

"Tôi đi tìm người."

"Tiểu thư, cô sốt rất cao, hiện tại còn chưa truyền nước xong mà."

"Không cần nữa."

Nguyệt Tâm chạy như điên ra đường, với tay gọi một chiếc taxi rồi đi tới khu chung cư Quốc Hòa. Cô vuốt chiếc điện thoại trong tay, đầu nhói đau vô cùng lợi hại. Cô đưa tay lên xoa bóp một chút thế nhưng không có chút tác dụng, cô buồn bực mà nhịn muốn bật khóc. Cô mở điện thoại muốn gọi điện cho Thiệu Hoa nhưng sống chết không thể nhớ nổi dãy số ấy.

Cô đi một vòng quanh tòa nhà, nhìn lên cửa sổ tầng Thiệu Hoa ở, đèn đều tắt, cô đi tới phòng bảo vệ, bất an cùng rối bời hỏi: "Xin chào, phòng 1501 tòa nhà thứ nhất, chủ nhà còn ở đó không?"

"Tiểu thư, thực xin lỗi, tôi là người mới tới, hơn nữa những tình huống như thế này chúng tôi cũng không thể tiết lộ."

"A, thật xin lỗi."

Nguyệt Tâm lảo đảo bước ra ngoài, cũng không biết đã đi bao lâu, cũng không biết bản thân đang đi đến nơi nào, cô cảm thấy cái trán sắp nóng muốn chảy ra rồi, bỗng nhiên mắt cô sáng lên… người mặc tây trang kia, người kéo đàn Cello kiếm sống kia! Nguyệt Tâm bước đến gần vài bước, đôi mắt vốn khóc sưng đỏ lên nay tầm nhìn càng thêm mơ hồ.

Thiệu Hoa cùng Tiểu Hà đang chuẩn bị ra về, Nguyệt Tâm bước nhanh đến, nói to: "Từ từ!"

Đã hơn một năm chưa nghe tiếng Nguyệt Tâm nhưng Thiệu Hoa vẫn có thể nhớ rất rõ ràng, anh giật mình đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc đã treo ở nơi nào.

"Kéo cho tôi khúc "Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài"

Thiệu Hoa cười cười, kêu Tiểu Hà lấy chiếc Cello vừa cất vào hòm ra, đang chuẩn bị kéo thì lại nghe thấy Nguyệt Tâm nói một câu: " Thôi, kéo bản Romeo và Juliet"

Thiệu Hoa lại cười, anh biết Nguyệt Tâm mù âm nhạc, anh cũng không biết bản nhạc mà cô chỉ là bản nào nữa, đang chuẩn bị kéo một bản tùy ý nào đó thì lại nghe Nguyệt Tâm kêu lên: "Từ từ, tôi muốn nghe "Yêu không được"

"Tiểu thư…" Thiệu Hoa vừa định nói anh không biết khúc này thì chợt nghe thấy phía trước ập một tiếng, có người vừa ngã xuống, nghe âm thanh từ xung quanh, anh khẳng định người ngã xuống là Nguyệt Tâm. "Nguyệt Tâm!" Thiệu Hoa đứng lên nghĩ muốn đỡ cô lên nhưng mặt liền đỏ bừng. Anh nhớ ra, Nguyệt Tâm cô đã có gia đình.

"Tiểu thư, tiểu thư…" Tiểu Hà vỗ vỗ bả vai của Nguyệt Tâm, cô lại không có phản ứng gì, chỉ biết mặt cô hiện nay đang rất nóng. Tiểu Hà quay đầu nói với Thiệu Hoa: "Thiệu tiên sinh, vị tiểu thư này ngất rồi."

"Sao? Mau đưa cô ấy đến bệnh viện."

Bệnh viện.

"Bác sĩ, cô ấy không sao chứ?" Thiệu Hoa hỏi.

"Không sao, chỉ là sốt có chút cao, cần phải truyền thêm nước."

Bác sĩ đi rồi Thiệu Hoa liền do dự, gọi Tiểu Hà một tiếng.

"Thiệu tiên sinh, có chuyện gì?"

"À, viện phí đều thanh toán rồi chứ?" Kỳ thật Thiệu Hoa định nói: cậu giúp tôi nhìn xem ngón áp út của vị tiểu thư kia có đeo nhẫn hay không. Nhưng nghĩ lại thấy trong lòng không yên, như thế nào lại có thể hy vọng người ta đã ly hôn?

"Thanh toán xong rồi."

"Vậy chúng ta về thôi."

"Được."

Thiệu Hoa cùng Tiểu Hà vừa đi ra tới cửa chợt nghe thấy phía sau có người hét to: "Người chết kia, anh quay lại cho em."

Còn không kịp Thiệu Hoa xoay người, anh liền cảm thấy phía sau có người ôm lấy. Tay phải chống gậy, tay trái lại không biết đặt đâu còn Tiểu Hà thì đang đứng bên cạnh với biểu cảm trợn mắt há mồm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!