Tiền, thật sự tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Thiệu hoa mua rất nhiều đồ ăn, tâm tình vô cùng vui vẻ đi đến nhà dì Tình: "Dì Tình, cháu tới rồi."
"Đại thiếu gia." Dì Tình nhìn thấy Thiệu Hoa trên tay xách một đống những túi to nhỏ đặt lên bàn, không khỏi cảm thấy kỳ lạ, bà biết Thiệu Hoa vẫn chưa nhận được tháng lương đầu tiên, hai ngày nay trừ việc mượn của bà tiền thuê nhà mà còn mượn cả tiền sinh hoạt phí, sao hôm nay lại có thể mua được lắm đồ như vậy. "Cái này là…."
"Cháu bán chiếc máy ảnh rồi, ba vạn." Nói xong, Thiệu Hoa còn rút ra một cái phong bì, bên trong là một tập tiền đưa cho dì Tình: " Đây là tiền cháu trả cho dì, còn có cả tiền ăn sau này nữa."
"Không cần nhiều như vậy đâu." Dì Tình nhìn tập tiền rất dày, dì biết chắc hẳn là Thiệu Hoa lại đưa hết tiền cho dì cầm.
"Cháu có giữ lại một chút rồi, dì yên tâm." Thiệu Hoa cười vô cùng vui vẻ.
"Đại thiếu gia." Dì Tình cầm tiền mà tay run run, đột nhiên nước mắt trào ra lăn dài trên má.
"Dì Tình, làm sao vậy?" Thiệu Hoa thấy hơi nghi hoặc, anh nhìn ra dì Tình không phải vì nhận được tiền mà xúc động đến phát khóc. Anh nhanh chóng đỡ dì ngồi xuống ghế.
"Đại thiếu gia!" Dì Tình khóc thật sự lợi hại, nhất thời không nói ra được, Thiệu Hoa đỡ dì ngồi xuống để cho dì bình tĩnh trở lại. "Đại thiếu gia, Minh Lệ, Minh Lệ nó bị suy thận, bác sĩ nói tốt nhất là phải đổi thận, nếu không sẽ không thể sống được bao lâu."
Minh Lệ mỗi ngày đều phải tiêm Insulin, Insulin thực sự rất đắt, dì Tình đã không có đủ tiền để mua cho Minh Lệ nữa rồi. Hôm nay đột nhiên trước mắt dì xuất hiện nhiều tiền đến như vậy, bà giống như lại thấy được hi vọng, nhưng cứ nghĩ đến việc bác sĩ nói phải thay thận, chỉ với chừng này tiền cũng đâu có ăn thua gì? Hơn nữa số tiền này cũng duy trì chẳng được bao lâu, Insulin rất đắt mà mỗi ngày đều phải tiêm.
Hiện tại Thiệu Hoa chính mình còn thân mang đầy bệnh, lại nghèo khó, thật vất vả mới bán được chiếc máy ảnh liền lập tức đưa cho dì. Nhưng dì thực sự nhịn không được nói ra sự tình. Có một vài chuyện dì đã nhịn mười năm rồi.
( Insulin là một loại hormone do các "tế bào đảo tụy" của tuyến tụy tiết ra với tác dụng chuyển hóa carbohydrate. Ngoài ra, hormone Insulin còn tác dụng đến chuyển hóa mô mỡ và gan thành năng lượng ATP cung cấp cho các hoạt động sống của cơ thể. Insulin là Hormon duy nhất, làm giảm được nồng độ glucose trong máu. Khi lượng Insulin tiết ra bị giảm sẽ gây ra bệnh tiểu đường.
Insulin được bào chế nhân tạo dùng điều trị cho bệnh đái tháo đường.)
"Tại sao lại như vậy?" Thiệu Hoa không nghĩ đến Minh Lệ lại lại mắc bệnh nghiêm trọng đến như vậy.
"Nó bị bệnh tiểu đường, đều là, đều là …"
"Đều là cái gì?"
"Không, không có gì, chính là do mấy năm nay bị ngốc, ngồi bất động, lâu ngày thì mắc bệnh tiểu đường thôi."
"Dì Tình!" Thiệu Hoa nắm lấy hai bả vai dì, nói: "Dì nói cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra? Minh Lệ tại sao từ khi trở về nước lại biến thành như thế này?"
"Nó ở nước ngoài chắc bị kích động cái gì đó?"
"Kích động cái gì?"
"Dì, dì cũng cũng không rõ."
"Dì Tình, dì dừng gạt cháu nữa được không! Nếu như dì còn gọi cháu một tiếng "đại thiếu gia" thì xin dì hãy nói cho cháu biết."
"Đại thiếu gia!" Dì Tình úp mặt vào lồng ngực Thiệu Hoa khóc rống lên thật to.
Thiệu Hoa cũng không biết phải an ủi dì thế nào, chỉ đành đứng đó đợi dì bình tĩnh trở lại.
"Đại thiếu gia! Mười năm trước, vào một buổi tối, dì nhìn thấy trong sân có bóng người liền đi đến xem là ai thì nhìn thấy nhị thiếu gia cùng một người nữa vội vàng chạy đi. Tuy rằng nhị thiếu gia cúi đầu nhưng chỉ cần nhìn bóng lưng của cậu ấy dì khẳng định không thể nhận nhầm người. Dì đi đến phía sau cái cây thì nhìn thấy Minh Lệ nằm trên mặt đất, hạ thân đều là máu, cứ nằm đó bất động như người đã chết vậy."
Nói tới đây, dì Tình không thể nói nổi được nữa, bà lại khóc, trong chốc lát dì lại nói tiếp: " Nó chính là bị người ta ***, hơn nữa bác sĩ còn nói, nó bị một vật cứng nhọn phá hủy tử cung, do bị thương rất nghiêm trọng chỉ còn biện pháp cắt bỏ tử cung đi… từ hôm đó trở đi nó cứ ngây ngốc như bây giờ!"
"Súc sinh!" Thiệu Hoa dùng lực hung hắng đạp vào cái bàn, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Dì Tình ôm lấy Thiệu Hoa ngăn lại, dì như phát điên lên nói: "Đại thiếu gia, xin cậu đừng đi tìm nhị thiếu gia! Xin cậu, xin cậu…" Dì Tình hiểu rất rõ tính tình của Thiệu Hoa, hiện tại nói cho anh biết sự thật ngày đó, anh chắc chắn sẽ đi tìm Thiệu Hằng tính sổ, nhưng thái độ của Thiệu Hằng hay Địch Vân Vân thì bà cũng chẳng lạ gì. "Đại thiếu gia, nếu như cậu đi tìm nhị thiếu gia, dì sẽ lập tức chết trước mặt cậu!"
"Dì Tình!"
"Đáp ứng dì, chuyện này cháu đừng truy cứu nữa!" Dì Tình thực sự hối hận đã đem chuyện này nói với Thiệu Hoa nhưng vì vừa rồi bà thực sự nhịn không được, bà nhịn mười năm rồi, càng bởi vì bà xem Thiệu Hoa như con trai mình nên mới phát tiết mà nói ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!