"Thiệu Hoa, sao lại thế này? Tại sao có thể như vậy?" Thiệu Mộc Phong đi tới đồn cảnh sát, cảnh sát cũng đã nói đại khái tình hình xảy ra, vẻ mặt ông biến đổi từng trận từng trận kích động.
"Con lái xe đưa Thiệu Hằng cùng một bạn học khóa trên của cậu ấy đi ra ngoài chơi, uống chút rượu nên đã đâm chết một phụ nữ có thai, bạn học kia cũng đã chết." Thiệu Hoa nói vô cùng bình tĩnh, chỉ là đầu anh vẫn luôn cúi thấp để không phải nhìn vào mặt bố.
"Thiệu Hoa! Hãy nói với bố con không thể làm ra loại sự tình như thế này đi! Tuy rằng con ham chơi nhưng con tuyệt đối không bao giờ phạm phải những sai lầm như thế!…" Thiệu Mộc Phong vô cùng hiểu rõ đứa con trai của mình, ông tuyệt đối không tin Thiệu Hoa là người thích uống rượu, càng không tin nó uống rượu say còn dám lái xe. Nếu không thì ông đã chẳng mua cho nó một chiếc xe ngay khi nó vừa vào đại học.
Thiệu Mộc Phong không phải nhìn không ra nét khác thường trên mặt đứa con trai: "Thiệu Hoa, có phải là…"
"Bố! Con xin lỗi, con thực sự xin lỗi! Là con đâm chết người…!" Vành mắt bỗng ướt nhòe nhưng nước mắt không chảy xuống. Anh, chán ghét nước mắt.
"Thiệu Hoa, con đừng lo lắng. Bố sẽ xử lý tốt vụ này.!"
"Vâng"
Thiệu Hoa bị giam ở sở cảnh sát nửa tháng, bố anh chắc tốn không ít tiền cho nên trong thời gian này anh không phải chịu bất cứ ủy khuất nào. Đương nhiên về phía luật sư, quan tòa và những người liên quan, Thiệu Mộc Phong đều nhét không ít tiền, đối với gia đình người bị nạn thì lại càng không cần phải nói.
Nhưng người kia lại là một phụ nữ có thai, có thể nói là một người hai mệnh, không những thế người còn lại cũng là có xe có nhà, gia đình người ta cũng là người có tiền thì bọn họ cần gì tiền nhận tiền của Thiệu Mộc Phong?
"Thiệu Hoa, con yên tâm, nhiều nhất là 3 năm là có thể ra tù." Thiệu Mộc Phong an ủi đứa con mặc dù sự thật có thể lên tới 7 năm.
"Bố, bố nhớ chú ý thân thể, xem bố kìa, bố dạo này gầy quá." Thiệu Hoa cúi đầu "Bố, con thực sự xin lỗi."
"Con cũng gầy lắm, đừng nghĩ nhiều nữa… Ăn nhiều một chút, bố đi trước, ngày mai lại đến thăm con."
"Bố, bố đừng lo cho con nữa, con sẽ tự chăm sóc cho bản thân mình."
Tuy rằng Thiệu Mộc Phong được cho là nhân vật hô phong hoán vũ trong giới truyền thông nhưng lần này chính đứa con của mình gây chuyện, ông như thế nào cũng không thể ngăn nổi dư luận.
Áp lực đại chúng cũng được, áp lực đút lót người bị hại cũng được, thế nhưng khi quan tòa phán Thiệu Hoa mười năm tù, Thiệu Mộc Phong nghe xong liền hôn mê bất tỉnh, Thiệu Hoa lúc đó nhất thời cảm giác như cả sáu giác quan đều ngừng hoạt động, giống như một người đầu gỗ cứ đứng ngây ra ở đó, mãi cho đến khi cảnh sát kéo anh rời khỏi.
"Luật sư, tại sao có thể như vậy? Anh không phải nói với tôi nhiều nhất chỉ có thể lên tới 7 năm hay sao? Tại sao giờ lại là 10 năm? " Thiệu Mộc Phong nằm trên giường bệnh kích động quát lớn.
"Thiệu tiên sinh, có lẽ đó là do quan tòa gộp tội… Thiệu Hoa đâm chết một người, nhưng người trong xe cũng đã chết…"
Thiệu Mộc Phong không thể nào lý giải nổi vì sao quan tòa rõ ràng đã nhận tiền của ông tại sao lại vẫn phán xử nặng như thế? Thực ra ông không biết rằng nếu như không có phong bì kia thì có lẽ số năm tù mà Thiệu Hoa đáng nhẽ bị phán phải là 7×2, còn chưa có tính đến mạng của đứa trẻ trong bụng kia đâu.
Tóm lại, Thiệu Hoa phải ngồi tù 10 năm.
"Đi mau"
Lúc xuống xe chở tù nhân, Thiệu Hoa bị cảnh sát đẩy một cái. Phía trước là cổng nhà tù, có ai muốn nhanh để được đi vào đó? Thiệu Hoa nhìn tấm biển nhà tù mà nuốt xuống một ngụm, lê từng bước một.
Sau khi nghe tiếng cửa sắt nặng nề phía sau lưng đã bị đóng lại, anh lại nhắm mắt thở dài. Mười năm, mười năm sống trong này sao? Chỉ là nghĩ thôi anh cũng không dám nghĩ.
Buổi chiều hôm đó, Thiệu Hằng đến.
"Thiệu Hằng, bố thế nào rồi?"
"Bác sĩ nói là xuất huyết não, hiện tại bố đã khá ổn rồi, đang được chăm sóc trong bệnh viện."
"Thay anh quan tâm đến bố nhiều hơn nữa."
"Vâng, em biết rồi anh." Hốc mắt Thiệu Hằng lại đỏ lên.
"Đừng nói gì nữa, cẩn thận đừng để người khác nghe được gì, rõ chưa!"
Thiệu Hằng lau nước mắt nói: "Dì Tình đang ở bên ngoài, để em gọi dì ấy vào."
Thiệu Hoa cúi đầu, ánh mắt giao động trong vài giây, cuối cùng ngẩng đầu mỉm cười nói: "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!