Chương 35: Những ngày tươi đẹp (2): Nội trú

Thiệu Hoa dường như rất yêu thích bầu không khí trong ký túc xá, buổi tối anh sắp một cái túi rồi kêu lái xe đưa đến trường học.

Lái xe muốn trực tiếp đưa anh đến cửa ký túc xá nhưng Thiệu Hoa nói không cần thiết, vừa đến cổng trường cậu đã kêu lái xe dừng lại. Xách cái túi kia, đối với anh mà nói cũng chỉ là cái việc cỏn con mà thôi.

"Ấy, sao cậu lại đến đây? Không phải nói là ngày mai mới đem đồ đến sao?" Quốc Khánh hỏi.

"À, thì cứ mang đến trước mấy thứ." Thiệu Hoa ngượng ngùng nói, anh thực rất thích ký túc xá, thích cùng mọi người ở cùng một chỗ…

"Con kiến chuyển nhà a."

"Ha ha…"

Thiệu Hoa đang chuẩn bị đem cái gì đó từ trong túi ra thì liền phát hiện: trải giường rồi những thứ linh tinh khác anh mang đến đều là dùng cho giường lớn thế nhưng giường ở trong ký túc xá chỉ toàn là giường đơn chỉ dành cho đủ một người nằm, anh còn đem theo cái chăn to bởi vì trong nhà có điều hòa, buổi tối đi ngủ đều phải đắp chăn, nhưng ký túc xá thì làm gì có điều hòa, những người khác còn nóng đến độ muốn cởi hết ra rồi kia kìa… Thiệu Hoa lại kéo cái khóa túi lại, sau khi trò chuyện với mấy chiến hữu cùng phòng, anh lại mang nó về nhà.

Thiệu Hoa gọi một chiếc taxi về nhà.

Buổi tối anh trằn trọc mãi mà chẳng thể ngủ được, ở trên giường cứ lật qua lật lại, tính toán xem ngày mai rốt cục nên mang cái gì đến trường. Anh đang hồi tưởng lại những thứ mà Quốc Khánh với Vương Cường sắp xếp sáng nay: có chiếu rải giường, có gối nằm, rồi chậu rửa mặt, khăn mặt,…

Ngày hôm sau, Thiệu hoa đến ký túc xá, sắp xếp giường chiếu hoàn hảo, đem chậu rửa mặt đặt trên bồn, lấy ra cái khăn mặt, giống như những khác làm, anh lấy ra bàn chải đánh răng ra, phét một lớp kem đánh răng lên đó…

Vương Cường vỗ vỗ bả vai của Thiệu Hoa, nói: "Anh em, đồ của cậu thật sự ít quá."

"Ha ha, nhà của tớ ở ngay gần đây nên rất tiện." Thiệu Hoa lo lắng không biết mình còn mang thiếu cái gì, mà còn phải xin lời "chỉ giáo" của mấy ông bạn cùng phòng quả thực quá ngại ngùng a.

Quốc Khánh trêu trọc Thiệu Hoa một câu: " Một đứa nhỏ điển hình sống trong thành phố nha."

"Hả? Ha ha."

Quốc Khánh lại tiếp tục trêu chọc: " Cậu sẽ không phải cứ cuối tuần sẽ đem cả bọc quần áo về nhà sau đấy nhờ mẹ giặt hộ đấy chứ?"

"Có máy giặt mà."

" Nhìn một cái là biết cậu không thể chính mình giặt được rồi."

"Tớ sẽ không đem về nhà đâu, tự mình giặt cũng được mà." Thiệu Hoa thực sự rất xấu hổ.

Vương Cường lại vỗ vai Thiệu hoa "Đừng nghe lời Quốc Khánh nói, mấy việc giặt quần áo này, tương lai sau này vợ cậu làm hết mà…"

"Ha hahaha." Tất cả mọi người đều cười phá lên.

"Đúng rồi, tối hôm qua lúc mà cậu không ngủ ở đây, quản lý ký túc xá đến . Thầy ấy nói bảy ngày nữa sẽ có tiệc tối chào đón tân sinh viên mới đến như chúng ta, cho nên mỗi ký túc xá phải làm một tiết mục…

" Tớ vốn là có một cậy ghi

-ta nhưng để ở nhà mất rồi." Bạn cùng phòng Trương Thái nói.

"Nếu không ai xung phong nhận việc thì thôi đi, hoặc cả lũ đứng lên hát, cùng lắm là không nhận nữa."

"…"

Mọi người đều thảo luận chỉ riêng có Thiệu Hoa là im lặng nãy giờ không nói gì, che miệng nói một câu: "Tớ đi ra ngoài một chút, lát nữa sẽ về."

"Đi nhanh về nhanh, chúng ta còn phải thảo luận bài nào nữa đấy."

"Ừ"

Thiệu Hoa gọi cho tài xế đem cây vi-ô

-lông của anh đến. Vừa rồi anh nghe thấy từ "không nhận nữa" liền cảm thấy có một cái gì đó không thoải mái. Ký túc xá mất mặt mà anh là một trong số đó lẽ nào bản thân lại không mất mặt?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!