Sau khi nhận lại tiền, Nguyệt Tâm liền nhận được điện thoại của cảnh sát mời cô 9 giờ sáng mai đến cục làm việc. Cô vừa mới cúp điện thoại thì điện thoại của Thiệu Hoa cũng reo lên, biết ngay là ai gọi tới. Hai người lắc đầu nhìn nhau cười.
Nguyệt Tâm ôm lấy cánh tay của Thiệu Hoa, đầu ngả về phía vai anh, hai người chậm rãi thong thả về nhà.
Nguyệt Tâm không thể bỏ được cái thói quen đem giày vứt mỗi chiếc một nơi, chân thì vắt qua tay vịn của chiếc ghế sô pha, lười biếng hỏi Thiệu Hoa: "Đêm nay anh lại để Tiểu Trần ngủ ở khách sạn?"
"Em vẫn muốn ngủ ở nhà anh?" Thiệu Hoa giả bộ vô cùng ngạc nhiên.
"Hừ" Nguyệt Tâm quay đầu không thèm để ý đến anh nữa.
Thiệu Hoa bấm điện thoại gọi cho Tiểu Trần: "Tiểu Trần, cậu hiện tại trở về đi."
Nguyệt Tâm nhảy khỏi ghế, trợn mắt nhìn anh. Không lâu sau chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa. Nguyệt Tâm nhảy dựng lên, chạy vào phòng ngủ đóng rầm cửa lại.
Tiểu Trần tự mình mở cửa, "lén lút" thò đầu vào nhìn xung quang căn phòng.
Thiệu Hoa thấy cậu đến, lấy ra một tấm chi phiếu đưa cho Tiểu Trần rồi nói: "Cậu tìm một công ty môi giới rồi mua một căn phòng, chủ nhà điền tên cậu, mật mã cũng chỉ cậu biết."
"Hả?" Tuy rằng Tiểu Trần biết rõ Thiệu Hoa vô số lần đều rất hào phóng nhưng tặng cho cậu một căn phòng ở thành phố H này thì quả thật quá phô trương rồi.
"Hả cái gì mà hả , cậu theo tôi lâu như vậy rồi, cũng sớm biết rõ tính tôi." Thiệu Hoa vỗ vỗ vai cậu, lại nói tiếp: "Không có cậu tôi sớm đã chết rồi! Ha ha"
Tiểu Trần nghe mà muốn khóc, lời này không phải đáng lẽ ra phải do cậu nói sao? Nhưng nghĩ lại dù thế nào thì giờ cậu cũng đã 21 tuổi, là một đại nam nhân, làm sao có thể giống như trước kia động một chút là rớt nước mắt? Tiểu Trần chỉ bất động đứng đó mà không biết nên nói gì.
Thiệu Hoa kéo lấy tay Tiểu Trần, nhét tờ chi phiếu vào tay cậu
"Xe cậu đậu chỗ nào?"
"Dưới gara"
"Cậu đưa chìa khóa cho tôi."
Tiểu Trần để chìa khóa lại cho Thiệu Hoa rồi đi ra ngoài.
Cốc, cốc, cốc
Thiệu Hoa gõ cửa phòng ngủ.
"Chết rồi"
Thiệu Hoa cười rồi trực tiếp mở cửa đi vào, lôi cô dậy, vòng tay qua ôm lấy eo cô, anh lại nói: "Tối nay chúng ta đến nhà dì Tình ăn cơm."
"Dì Tình? Hai người ấy có khỏe không?"
"Đương nhiên. Đi, chúng ta bây giờ xuất phát luôn, dì Tình chắc chắn chờ sốt ruột lắm rồi."
"Anh muốn nói cho dì biết chúng ta lại…"
"Ừ"
Tốc độ nhanh chóng của anh thật khiến cho cô vô cùng vui vẻ.
Thang máy chạy thẳng xuống dưới gara. Thiệu Hoa mở cửa xe cho Nguyệt Tâm, chờ cô ngồi ổn định anh mới đóng cửa xe lại rồi trực tiếp ngồi vào chỗ lái.
"Cái gì? Anh lái xe sao?"
"Việc gì em phải lo lắng thế, không phải anh đã nói với em không phải là anh đâm chết người sao?"
"Nhưng mà hiện tại anh có bằng lái không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!