Chương 30: Hai năm đó, đi phương Bắc (3)

Ngày hôm sau Tiểu Trần dậy từ rất sớm nhưng cậu không dám đi đâu, sợ Thiệu Hoa lúc đến đây mà không thấy cậu sẽ lo lắng. Hơn 9 giờ, cuối cùng anh cũng đến.

Tiểu Trần nhìn anh, trong lòng vô cùng vui vẻ "Sớm" (tức là chào buổi sáng)

"Sớm" Thiệu Hoa đặt một túi đồ ăn lên bàn, hỏi: "Sáng cậu chưa có ăn gì đúng không?"

"A, ăn rồi, sáng y tá đã đem đồ đến cho em rồi."

"Hôm nay thấy thế nào?"

"Tốt lắm.... Đã có thể xuất viện." Tiểu Trần thấy nơi này thật quá lãng phí, hy vọng nhanh chóng có thể xuất viện. Cậu còn vươn vai mấy cái "Anh xem em đã rất khỏe rồi."

"Ha ha, đợi truyền dinh dưỡng một lần nữa rồi tôi sẽ làm thủ tục xuất viện cho cậu."

" Cảm ơn anh."

"Nhìn cậu xem ra là dậy từ rất sớm phải không, lên giường nằm nghỉ tiếp đi."

Tiểu Trần rất nghe lời "vâng" một tiếng rồi lại trở về giường nằm.

Thiệu Hoa kéo cái ghế ngồi sát bên giường, hỏi: "Sau khi xuất viện cậu tính làm gì?"

"Về nhà" Tiểu Trần cảm thấy bản thân thực mất mặt, cái gì cũng không làm được, chỉ có thể trở về nhà.

"Cậu định làm gì?"

"Trồng trọt" Tiểu Trần vắt hết óc mà suy nghĩ, ngoại trừ ăn rồi ngủ cậu cũng chỉ biết trồng trọt, khó trách mãi không tìm được công việc gì.

"Cậu đến đây là muốn đi làm công?"

"Phải. Thế nhưng không tìm được việc gì cho nên em tính trở về quê."

"A?" Thiệu Hoa có chút ngạc nhiên, anh lại hỏi: "Cậu làm công cho tôi thì sao?"

"Nhưng em chỉ biết trồng trọt."

"Có sức lực là tốt rồi. Hiện tại cho cậu làm thư ký của tôi, về sau học lái xe, lúc đấy lại làm lái xe."

"Em biết lái máy cày."

"Ha ha, như thế thì học càng nhanh."

Sau khi xuất viện, Thiệu Hoa đưa Tiểu Trần đến một cửa hàng, mua cho cậu mấy bộ quần áo, thay luôn một bộ mới còn bộ cũ thì bị anh trực tiếp cho thành phế liệu, tiểu Trần đau lòng muốn chạy đến nhặt thì đã bị Thiệu Hoa xách đi. Thiệu Hoa cao hơn Tiểu Trần rất nhiều, nhìn hai người chẳng khác gì ông bố đang túm thằng con đi…

Tiểu Trần mặc một cái áo T shirt kết hợp với quần bò, trông khí thế hơn hẳn nhưng mà Thiệu Hoa vẫn cau mày, cảm thấy vẫn có cái gì đó không hợp lắm.

"Cắt tóc." Mới ra khỏi cửa hàng, Thiệu Hoa liền đưa Tiểu Trần đến một tiệm cắt tóc.

Thiệu Hoa nhìn quả đầu mới của Tiểu Trần, sờ sờ đầu, nói: "Không tồi, về sau để dài thêm chút nữa chắc chắn càng đẹp hơn."

"A?"

"Hiện tại cậu không phải đi làm trồng trọt, cậu là thư ký của tôi, diện mạo là rất quan trọng, cậu hiểu không? Khụ khụ."

"Vâng vâng."

Ai nói chỉ có đàn bà con gái mới thích làm đẹp cho người khác? Thiệu đại thiếu gia một khi đã đứng ra xem xét chuyện ăn mặc, thì phải nói là rất nghiêm túc. Từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, không có một chút qua loa, còn nói với Tiểu Trần: "Sau này phải mặc quần màu tối, không được mặc quần màu trắng, hiểu không? Còn có…"

Tiểu Trần ra sức gật đầu, thấy Thiệu Hoa thật giống mấy ông thầy giáo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!