Chương 25: Đe dọa

>

"Thiệu Hoa, vụ này tiến triển không thuận lợi lắm, nghe nói Thiệu Hằng đang ở nước ngoài, xem ra anh ta cố ý không muốn lộ diện. Nói cái gì mà để luật sư toàn quyền xử lý, quả thực là thối! Theo trình tự vào tuần sau, nhất định phải khiến anh ta trình diện, em xem anh ta sẽ nói thế nào?" Nguyệt Tâm tức giận nói.

"Em đừng tức nữa, có thể làm thế nào thì làm như thế thôi."

"Anh bình tĩnh quá đấy, nhưng em thì lo! Em vẫn còn 20% lợi nhuận đang chờ."

"Ha ha, không nói nữa, chúng ta mau đi thôi, không dì Tình lại sốt ruột chờ." Thiệu Hoa kéo Nguyệt Tâm, cước bộ nhanh lên.

"Để dì thường xuyên nấu cơm cho ăn, em thật ngại quá."

"Dì ấy vui vẻ là được. Em nghĩ nhiều quá rồi." Thiệu Hoa biết mình không còn được bao lâu nữa, có thể cùng dì Tình, cùng Nguyệt Tâm ăn cơm, không phải chính là anh đang cố gắng tiết kiệm thời gian hay sao? Cho nên mỗi lần đưa Nguyệt Tâm đến nhà dì Tình ăn cơm anh đều vô cùng vui vẻ.

"Ăn cơm của dì Tìnhanh liền vui đến như thế, lẽ nào dì ấy không phải là phụ nữ?"

"………………."

Ăn cơm xong, như bình thường, Thiệu Hoa lại nắm lấy tay Nguyệt Tâm, cùng nhau tản bộ trở về. Dù đã là đầu xuân nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, trên đường không có mấy người cũng ra ngoài đi bộ như họ. Đầu màu xuân đối với Thiệu Hoa mà nói, chẳng hề tốt chút nào, đây là mùa mà sinh ra rất nhiều bệnh truyền nhiễm, mà anh lại đặc biệt mẫn cảm, gần đây anh lại ho khan nghiêm trọng hơn trước kia.

Anh tự nói, có thể là do dị ứng với phấn hoa.

"Khụ khụ, khụ khụ……."

Nguyệt Tâm thấy anh ho đến mức phổi như muốn bay ra, cô dừng bước, tiến lại giúp anh nhuận khí. "Tốt hơn chút chưa?"

"Ừ"

Bỗng nhiên một chiếc xe dừng sau người họ, vài người lao ra, đẩy họ vào một cái hẻm. Một người tay nọ giữ chặt lấy một cánh tay của Nguyệt Tâm, còn một tay nữa thì rút ra một con dao đặt ở cổ cô, rống lên trước mặt Thiệu Hoa: "Mày nên biết thức thời một chút, nếu không rút đơn kiện tao cam đoan con này sẽ chết!" Nói xong người nọ ấn mạnh tay một chút, lưu lại trên cổ Nguyệt Tâm một đường, máy chảy ra.

Hắn không nghĩ tới Thiệu Hoa đột nhiên bổ nhào tới, tay phải lật được con dao ở trong tay hắn, đè hắn xuống đất, đá mấy cước vào điểm chết của đối phương, Thiệu Hoa nhặt con dao lên, đâm một nhát vào kẻ đang xông về phía anh, bị đâm trúng một nhát khiến người nọ đau đến ngã cuộn người lại trên mặt đất.

"Dừng tay" Hai người khác, một người đang giữ chặt Nguyệt Tâm, một người chĩa dao về phía cô, rống lên về phía Thiệu Hoa: "Cẩn thận không tao giết cô ta."

Thiệu Hoa ngẩn người nhìn bọn họ, đột nhiên mới phát hiện mình vừa rồi đã quá xúc động, lại nghĩ mà sợ họ sẽ làm cô bị thương. Hiện tại anh đứng im một chỗ, không dám động.

Tên bị Thiệu Hoa đấm cho mấy quyền đi đến bên người anh, hai tay kéo quần áo của anh, dùng sức đấm vào bụng anh vài cái, lại dập đầu anh vào tường. Khi hắn ta buông lỏng tay, Thiệu Hoa gục trên mặt đất. Hắn lại hướng mặt Thiệu Hoa đá một cước, hung tợn nói: "Hôm nay là cảnh cáo! Mày không muốn sống nữa, mẹ nó, mày cũng muốn con phụ nữ của mày chết cùng mày sao?" Nói xong hắn lại đá một cước. "Mày cũng đừng nghĩ đến mời luật sư khác, mời ai thì kết cục cũng giống nhau cả thôi."

Nói xong hắn liếc mắt, làm cho đồng bọn rút đi. Tên đang giữ lấy Nguyệt Tâm đẩy cô đập đầu vào tường rồi buông ra đi mất.

Thiệu Hoa muốn đứng lên nhìn xem Nguyệt Tâm, nhưng anh đau quá, ôm bụng nằm trên mặt đất, đau đến không đứng dậy được.

Nguyệt Tâm chạy nhanh đến bên người Thiệu Hoa, ngồi xuống, hỏi: "Anh không sao chứ?"

"Không sao."

"Ah" Nguyệt Tâm nhìn khuôn mặt đầy máy của anh, kinh hoàng cùng hoảng hốt, cô sợ đến bật khóc.

Thiệu Hoa khẽ cử động, chùi đi dòng máu chảy từ trán xuống cùng khóe miệng "Anh không sao, e đừng lo"

Nguyệt Tâm vừa khóc vừa lấy khăn tay lau máu trên mặt anh.

"Ah" Thiệu Hoa nhíu mày đau đớn.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi làm anh đau…."

"Anh không sao mà" Thiệu Hoa nhìn lên khuôn mặt cô, cái trán của cô bị đạp rất mạnh "Em nhanh đi bệnh viện đi."

"Đúng, phải đến bệnh viện." Nguyệt Tâm lúc này mới nhớ đến phải nhanh đưa Thiệu Hoa đến bệnh viện "Anh có thể đứng lên không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!