Chương 24: Mối tình đầu (7) – Ba mươi tuổi

Gần đây, Thiệu Hoa thường xuyên gọi điện nói không thể đến ăn cơm tối, dì Tình có chút lo lắng, không biết có phải Thiệu Hoa lại phát bệnh gì đó mà muốn gạt bà.

Hôm nay Thiệu Hoa đến ăn cơm, dì Tình không nhịn được mở miệng hỏi: "Đại thiếu gia ——"

"Vâng"

"Gần đây cậu không đến ăn cơm, có phải xảy ra chuyện gì không?"

"À — Không có gì. Cháu, cháu có một người bạn, hay cùng cô ấy ăn cơm chiều với nhau."

"Phải không? Thật sự?" dì Tình kích động đến nước mắt chảy ra. Nếu là Thiệu Hoa của trước đây luôn là cái phong độ chỉ có con nhà giàu mới có, dì Tình còn nghi ngờ cô gái ấy tiếp cận là có động cơ. Nhưng nếu là Thiệu Hoa của hiện tại, đã từng ngồi tù, nghèo khổ, lại bệnh tật triền miên, cô gái này lại đến nấu cơm cho cậu, như vậy cô gái ấy thực sự thương cậu.

Nếu đem ra để so sánh thì dì Tình vẫn yêu thương cậu như những ngày mà cậu còn nhỏ, hiện tại bà so với trước kia ở Thiệu Gia thì càng thương cậu hơn, tình cảm của bà cho đến giờ không phải bởi vì tiền.

"Vâng, cô ấy rất tốt với cháu." Thiệu Hoa có chút ngượng ngùng, nhưng anh vẫn muốn cho sẻ cho dì Tình biết Nguyệt Tâm đối với anh thật quá tốt, anh lại nói: "Cô ấy, không tăng ca đều ngủ ở chỗ cháu, mỗi sáng đều giúp cháu xoa bóp chân tay, bệnh thần cương của cháu hiện giờ tốt hơn nhiều."

"Tốt, tốt" Dì Tình lần đầu cảm thấy vui vẻ như vậy, cũng mừng cho đại thiếu gia bởi cậu đã tìm được một người bạn gái đối tốt với cậu ấy như vậy. Hiện tại bà hy vọng thân thể Thiệu Hoa có thể tốt lên. Có lẽ bà còn có thể nhìn thấy bọn họ kết hôn, sinh con,… "Cuối tuần này cậu dẫn cô ấy đến đây đi, chúng ta cùng nhau ăn cơm chiều."

"Được, để cháu hỏi cô ấy xem sao."

Nguyệt Tâm, chủ nhật này em có rảnh không? Chúng ta đến nhà dì Tình ăn cơm."

"A?" Nguyệt Tâm trong lòng nghĩ, Thiệu Hoa cùng dì Tình cũng có thể xem như tình mẫu tử, bởi thế chẳng phải đây chính là đi "gặp cha mẹ chồng" sao? Cô vừa vui lại vừa khẩn trương "Rảnh thì rảnh, nhưng em rất hồi hộp, có chút không dám đi."

"Em khi nào mà lá gan tự nhiên lại nhỏ đi thế? Hồi hộp cái gì?"

Nguyệt Tâm thè lưỡi, nói: "Gặp dì Tình không phải gặp mẹ anh sao? Không phải chính là gặp "cha mẹ chồng " sao? Anh nói xem em có thể không hồi hộp sao?"

"Thế em cả đời không định gặp cha mẹ chồng sao?"

"Đi đi!"

"Ha ha" Thiệu Hoa nhấp miệng "Dì Tình có một con gái nhưng thần kinh có chút vấn đề, bình thường chỉ ngồi, cũng không nói chuyện với ai, anh nói trước với em một chút đấy."

"Tại sao lại như thế?"

"Sau này nói sau."

"Ừm" Nguyệt Tâm cũng không có ý muốn tìm hiểu chuyện người khác, vừa nãy chỉ là thuận miệng hỏi.

Chủ nhật.

"Chỗ nhà của dì Tình không có xe nào đi qua, nhưng cũng không xa lắm, chỉ cần đi bộ khoảng 10 phút là đến."

"Đó là anh! Người anh cao, chân anh dài. Em mà đi thì cũng phải mất ít nhất 20 phút."

Thiệu Hoa "à" một tiếng, định giơ tay ra vẫy taxi thì bị Nguyệt Tâm ngăn lại: "Sao anh lãng phí thế? Không phải chỉ 20 phút thôi sao? Đi lâu một chút cũng không chết người được! Lại còn gọi taxi nữa chứ! Anh đi chậm một chút là tốt rồi."

"Ha ha" Thiệu Hoa ngồi xuống, quay đầu lại nói với Nguyệt Tâm: "Đến đây, lên di, anh cõng em."

"Thôi, thôi. Trông người gầy như cái gậy, em không khiến anh gãy lưng mới là lạ." Nguyệt Tâm ngoài miệng thì nói thế nhưng trong lòng thì thực vui vẻ. Cô đương nhiên muốn được anh cõng, muốn làm nũng anh, nhớ đến trong phim có nam chính cõng nữ chính, cảm giác thật lãng mạn khiến cho cô ngưỡng mộ không thôi. Nhưng là cô không nhẫn tâm "hành hạ" một bộ da bọc xương đâu.

Chỉ có thể hé mặt ra nói với Thiệu Hoa: "Anh nhanh đứng lên đi, đứng lên đi."

Thiệu Hoa lắc đầu, vẫn ở đó cười với Nguyệt Tâm.

Một vài người đi qua cứ liếc nhìn họ làm Nguyệt Tâm ngượng ngùng, cô túm lấy cánh tay anh kéo lên, Thiệu Hoa nương theo lực của cô mà đứng dậy. Anh cúi đầu, dùng ngữ khí cùng biểu cảm theo thói quen nói với cô: " Tiểu quỷ cứng đầu."

"Anh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!