Chương 23: Mối tình đầu (6) – Đêm đầu tiên

3:30 chuông vang lên. Thiệu Hoa nằm trên giường hồi tưởng lại hai ngày nay cứ như một giấc mơ, có nhiều lúc nhịn không được mà bật cười thành tiếng. Bỗng nhiên anh nghe được có tiếng đập cửa "Ai?"

"Là em, Nguyệt Tâm" Nói xong cô liền tự mình mở cửa đi vào, cô bật đèn lên, đi đến bên giường rồi kéo ghế ra ngồi.

"Sao em lại đến đây?" Thiệu Hoa vẻ mặt kinh ngạc.

"Hì hì" Nguyệt Tâm vừa cười vừa lôi tay anh ra giúp anh xoa bóp một chút "Tới giúp anh chứ sao, không phải mỗi sáng sớm anh đều bị thần cương sao?"

"Em dậy sớm vậy, đến đây bằng cách nào?"

"Gọi xe" Nguyệt Tâm nói dối, cô không muốn làm cho anh lo lắng, vì tiết kiệm tiền nên cô đạp xe đạp đến đây.

"Trời vẫn còn tối, xe taxi không vào tận ngõ, nhỡ đâu gặp phải người xấu thì làm sao?"

"Em cũng đâu có làm sao "hoa hoa cô nương" đây chẳng phải là phú bà gì, muốn tiền không có tiền , muốn sắc không có sắc thì gặp phải chuyện gì được." Nguyệt Tâm vui vẻ nói, tiếp tục xoa bóp cho anh.

Thiệu Hoa nhìn cô một cái, quay đầu không nói một lời nào. Anh không phải là đang tức giận mà là cảm thấy hốc mắt mình có chút đỏ lên.

Xoa tay xong cô lại bắt đầu xoa chân, vừa làm vừa nói: "Hôm qua buổi chiều em đã đi đánh một chiếc chìa khóa khác, biết anh sáng sớm không thể ra mở cửa cho em được. Về sau ngày nào em cũng đến xoa bóp cho anh thì anh có thể ngủ thêm một chút nữa."

"Em điên rồi, mỗi ngày đều định đến sớm như thế này sao? Em lẽ nào không muốn đi làm?"

"Anh không phải nói anh sống không được vài ngày nữa sao, em sẽ kiên trì với anh, chuyện này thôi thì có cái gì mà to tát"

"………"

Quả nhiên sau khi được Nguyệt Tâm xoa bóp cho, không bao lâu anh có thể rời giường được. Mặc quần áo xong anh nói với cô: "Hôm nay quên đi, ngày mai em đừng có lại điên khùng lên như thế nữa. Giờ thì lên giường ngủ tiếp đi."

Nguyệt Tâm thè lưỡi trêu anh rồi đứng dậy đi ra. Một lát sau cô đem lên hai cái bánh bao nóng hôi hổi "Em mang từ nhà đến đấy, vừa rồi hấp lại ở dưới nhà. Bánh còn nóng đấy, anh ăn đi."

Thiệu Hoa nhìn cô, chưa nói gì đã đi ra

Nguyệt Tâm quýnh lên hỏi: "Anh làm gì thế?"

"Đánh răng, rửa mặt, ăn sáng."

Nguyệt Tâm nở một nụ cười ngọt ngào.

Giữa trưa Thiệu Hoa gọi điện thoại đến cho dì Tình, bảo dì hôm nay anh không đến ăn cơm tối được. Trong đầu anh vừa mong đợi lại vừa không mong đợi, anh chỉ biết là chắc chắn Nguyệt Tâm sẽ ở lại làm cơm chiều đợi anh về. Qủa nhiên Thiệu Hoa vừa về đến nhà liền nhìn thấy Nguyệt Tâm ngồi cạnh một bàn đầy đồ ăn, nhìn anh cười cười.

Hôm nay Thiệu Hoa lại nhìn thấy có điểm không thích hợp, anh nhìn xung quanh: rèm đã thay đổi, đều là họa tiết gấu Pooh, trên chiếc tủ thấp còn bày hai món đồ chơi bằng vải nhung: một con là gấu Pooh, một con là chú hổ thích nhảy tưng tưng, bạn của gấu Pooh. Trên bàn cũng được trải một chiếc khăn trải bàn mới, vẫn là họa tiết gấu Pooh… Thiệu Hoa không nhịn được mà cười, hai má lúm đồng tiền hiện lên "Em định đem nơi này biến thành chỗ vui chơi của trẻ con sao?"

"Anh cười nhạo em!"

"Ha ha" Thiệu Hoa ngồi xuống, gắp thức ăn vào bát cho cô, nói "Ăn đi, đừng để nguội."

"Ừ"

Cơm nước xong, hai người họ hàn thuyên trong chốc lát, Thiệu Hoa nhìn đồng hồ nói: "Em định sáng mai lại đến nữa sao?"

"Đương nhiên! Em luôn nói được làm được." Nguyệt Tâm chớp mắt, chợt nghĩ đến chuyện trọng yếu hơn : "Anh! Anh đừng có thay chìa khóa đấy! Nếu không em sẽ gõ cửa làm cho hàng xóm xung quanh tỉnh dậy hết. Đến lúc ấy xem anh làm thế nào."

Thiệu Hoa cười cười, ôm lấy Nguyệt Tâm, để đầu của cô đặt lên ngực mình, cúi đầu nói: "Đêm nay đừng về nữa."

"Ách… Anh không có làm gì đâu, chỉ không muốn em vất vả đến đây vào sáng sớm như thế." Thiệu Hoa biết cô nói thì sẽ làm đến cùng.

Nguyệt Tâm không biết phải trả lời như thế nào, chỉ "à" một tiếng. Nguyệt Tâm tuyệt đối tin tưởng Thiệu Hoa chính là một Liễu Hạ Duệ. Nếu một nam nhân mà ép buộc một nữ nhân thì gọi đó là "cầm thú". Nhưng là nếu một nam nhân ngủ cạnh một nữ nhân mà không làm gì thì gọi là "không bằng cầm thú". Thực ra Nguyệt Tâm hy vọng Thiệu Hoa không cần phải "không bằng cầm thú"…

"Gần đây có phải có một phòng tắm công cộng phải không?" Nguyệt Tâm hỏi. Cho dù là mùa đông cô cũng có thói quen mỗi ngày tắm rửa xong thì mới đi ngủ hay nói một cách khác là vô ý thức làm công tác chuẩn bị cho vài chuyện nào đó…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!