Chương 15: (Vô Đề)

"Đing đing đing" Một hồi chuông báo thức reo lên, làm Thiệu Hoa cùng Nguyệt Tâm đều tỉnh giấc. Nguyệt Tâm mở đèn lên, nhìn đến chuông báo thức ngay cạnh bên gối của Thiệu Hoa , anh cũng tỉnh, nhưng không tắt đồng hồ. Nguyệt Tâm đợi một chút, nhìn anh còn không có ý muốn tắt cái đồng hồ chết tiệt đó, trừng mắt nhìn anh một cái, chạy tới đem đồng hồ báo thức tắt đi.

Cô nhìn thấy, mới 3: 30!

"Sao anh không chết đi, không tắt chuông báo thức ầm ĩ chết được? !"

"Reo năm phút , nó sẽ không reo nữa."

"Anh! Anh thế nào lười như thế chứ!"

Thiệu Hoa nhìn Nguyệt Tâm liếc mắt một cái, dời ánh mắt, không nói lời nào. Nguyệt Tâm giơ chân tắt đèn, ngồi lên trên ghế , tiếp tục nằm sấp ở trên bàn ngủ, chỉ một lát sau liền ngủ thiếp đi. Nguyệt Tâm mơ mơ màng màng nghe được có động tĩnh, cô ngẩng đầu, hoảng sợ, trong phòng có một người đang đứng!

"A!" Cô kêu một tiếng.

"Là tôi." Thiệu Hoa nói đến.

"Sao anh không bật đèn lên? Dọa chết người!"

"Tôi sợ sẽ làm cho cô tỉnh giấc." Nói xong, Thiệu Hoa đi tới cửa mở đèn lên . Chu Nguyệt Tâm nhìn xem đồng hồ, mới 4 giờ rưỡi quá một chút.

" Sớm như vậy anh thức dậy làm gì?" Cô đứng lên lại sờ sờ trán anh, còn hơi nóng một chút, bất quá uống thuốc thuốc hạ sốt sẽ mau bớt thôi .

"Anh còn sốt!"

Thiệu Hoa cười cười, "Không có việc gì."

"Sớm như vậy thức dậy làm gì?" Nguyệt Tâm lại hỏi một lần.

"Đi làm."

"Đi làm cái gì mà sớm như vậy? Hiện tại xe bus cũng chưa hoạt động đâu!" Nguyệt Tâm cảm thấy Thiệu Hoa giống như đang nói đùa.

"Quét đường." Thiệu Hoa nhìn đến Nguyệt Tâm có vẻ không tin, tiếp tục nói : "5 giờ phải báo danh, khụ khụ, trước 7 giờ phải quét quảng một lần. Sở bảo vệ môi trường cách nơi này không xa, tôi đi bộ đến đó là được."

Không phải Thiệu Hoa nghèo đến nỗi mua một chiếc xe đạp cũng không được, mà sáng sớm anh bị căn bệnh thấp khớp đau đến đòi mạng, căn bản không có cách nào khác chạy xe đạp được, đi đường để cơ thể ấm hơn . Đương nhiên, đích thực anh rất nghèo.

"Bây giờ anh như vậy, quét chưa được nửa quãng đường đã ngã lăn ra rồi!" Tuy rằng Nguyệt Tâm có điểm kinh ngạc vì Thiệu đại thiếu gia phải đi quét rác trên đường, nhưng hai ngày nay quen biết, Nguyệt Tâm đã xác định, đại thiếu gia này đã không còn đồng xu nào nữa rồi. Nhưng cô không thể không khâm phục là: đại thiếu gia còn tay làm hàm nhai, hơn nữa không lấy việc mình quét rác làm hổ thẹn.

Cô quyết định, về sau lúc thanh toán tiền thì cô nhất định phải giành trả tiền mới được.

"Không đâu. Khụ khụ."

"Tôi thay anh xin nghỉ phép!"

"Không cần, ha ha, cám ơn." Thiệu Hoa muốn chuyển đề tài, đương nhiên đề tài này vừa rồi anh đã nghĩ đến, hỏi : "Quần áo hôm qua của tôi đâu rồi?"

"Ở tiệm giặt đồ " Nguyệt Tâm đưa hóa đơn cho Thiệu Hoa.

"Ngày kia có thể đi lấy .. Cửa hàng ở đầu hẻm rẽ trái."

"Được, cám ơn." Thiệu Hoa nhìn nhìn ra, lấy ra tờ một trăm đồng đưa cho Nguyệt Tâm.

"Đây là tiền giặt quần áo, còn có tiền ngày hôm qua cô mua này nọ ."

Nguyệt Tâm nhìn sửng sốt một chút, nhưng lập tức nổi trận lôi đình: "Anh còn đem số tiền lẽ mà đưa tôi à ? Tôi đã nói là cho anh, ngày hôm qua tôi đưa anh về, lại cùng ở với anh một đêm, ít nhất năm trăm đồng!" Nguyệt Tâm còn vươn tay, khoa tay múa chân một chút .

"Tôi cho tới bây giờ cũng không phải là người thiếu tiền phụ nữ " Thiệu Hoa nhấp miệng một cái

"Tôi hiện tại không nhiều tiền như vậy, về sau có liền trả cho cô ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!